Quanh chuyện ông Kỳ


Phan Thiết Phạm Đ́nh Thừa  
 
 
(Trích từ Thời Báo ngày 6/3/04 )
-
Phần Một   
  
    

Chuyện của ông Nguyễn Cao Kỳ là câu chuyện dài. Nó dài v́ chúng ta muốn cho nó dài, tuy rằng đó là những chuyện đă trở thành quá dai và quá dở. Ông Kỳ tướng quân, ông Kỳ thủ tướng, ông Kỳ phó tổng thống, ông Kỳ đóng tuồng Vô Kỵ, Triệu Minh trên chiếc C47 của Không Quân Việt Nam có tên Mùa Hoa Phượng và ông Kỳ phát ngôn chẳng ra làm sao tại hải ngoại, v.v...và v.v... Chuyện của ông Kỳ lẽ ra phải được đóng lại từ lâu bằng một dấu chấm hết to và đậm, sau lời tuyên bố vô trách nhiệm trong giờ phút thập tử, nhất sanh của đất nước, rồi lái trực thăng đào thoát. “Qua Mỹ làm ǵ có mắm tôm, cà pháo mà ăn, trà vối mà uống...”, Ông Kỳ đă ngôn vậy và kêu gọi quân đội tử thủ chống lại sự xâm lăng của cộng sản Bắc phương. Bố khỉ! Bao nhiêu người, quân và dân, đă oan thác v́ câu nói này. Với mẫu người như vậy, gần 30 năm, sau ngày nhà tan, cửa nát, thậm chí mất cả mạng sống, đồng bào chúng ta vẫn c̣n loay hoay nói đến ông Kỳ! Nghịch lư chăng? Xét cho cùng th́ nó cũng chẳng có ǵ gọi là nghịch lư cả, v́ chúng ta đă tiêm nhiễm phần nào cái nh́n, lối suy nghĩ của người Mỹ! Người Mỹ, nhất là giới truyền thông, muốn làm đầy trang báo, nhét tin cho đủ giờ phát thanh, phát h́nh, các ngài thường đem chuyện của cái gọi là “celebrety”, “nổi tiếng”, ra để làm ồn ào cho “dzui” cuộc đời vốn cứng đơ như máy móc. Nổi tiếng -xấu hay tốt- không cần biết, miễn nó trở thành một đề tài làm bận rộn trí óc trong “một vài trống canh”.

 

Đối với người viết bài này, thảng hoặc, có ai nói đến tên Kỳ và phải nhấn mạnh đến cái màn “nặng phần tŕnh diễn”, áo bay đen, khăn quàng cổ tím của một thời nhiễu nhương, th́ mới nhớ ra cái ông Kỳ ăn trên, ngồi trước thiên hạ, của cái thuở ḿnh đội pháo thù, nằm giao thông hào. Xuyên qua cuộc đời gọi là “chính trị” của ông Kỳ, lúc “người” c̣n hét ra lửa, tôi vốn đă có một nhận định riêng. V́ vậy, đối với lời tuyên bố bố láo, rồi chạy làng của ông năm xưa, tôi rất ư là thông “cỏm” và tôi đă đem cái lư sự cùn của ḿnh ra biện hộ cho ông: lúc quá “bốc” mà ngôn như vậy, ông quên sự kiện hũ mắm tôm của ḿnh đă được người bạn Đồng minh ưu ái rinh giùm qua Guam từ khuya và khi hào khí xẹp xuống, trong tiếng đạn pháo rền trời của Bắc quân, ông Kỳ mới nhớ lại nên ba chân bốn cẳng, quất ngựa truy phong đuổi cho kịp hũ mắm tôm, cũng là điều dễ hiểu.

 

Hũ mắm tôm năm xưa, ông Kỳ đă thay bằng hũ mắm tôm mới, nặng mùi và nặng kư hơn, trên cả hai nghĩa bóng và đen. Tuy nhiên, đây cũng chỉ là chuyện cá nhân, chuyện thay khẩu vị của ông Kỳ. Điều muốn nói là ông Kỳ, sau 75 đến nay, cái bản chất lúc nào cũng muốn tên tuổi ḿnh được nhắc nhở, h́nh ảnh ḿnh được được đưa ra ngoài “ánh sáng” (spotlight!) vẫn không thay đổi. “Non sông dễ đổi, bản tánh khó chừa”, ông Kỳ đă nhiều lần mở miệng chọc cười thiên hạ như một

bản tánh khó chừa”, ông Kỳ đă nhiều lần mở miệng chọc cười thiên hạ như một tên hề diễu dở, cũng chỉ mong thiên hạ hải ngoại đừng chóng quên cái tên Nguyễn Cao Kỳ. Ông nói nhăng, nói cuội, cù léc người ta đến rụng lông nách, rách màn da, vẫn chỉ nhận được vài trang giấy chửi đổng lẻ tẻ. V́ vậy, “người” đâm ra tức khí nên phải làm một kí ǵ đó hơn hẳn người đi trước như Lê Chiêu Thống, như Trần Ích Tắc và chắc chắn sẽ vượt trội hơn mấy thế hệ đời sau -”vô tiền, khoáng hậu”: về Việt Nam cuối đầu trước kẻ thù xưa. Nếu chủ đích muốn “nổi” như cồn, th́ lần này ông Kỳ đă nổi hơn cồn (sướng nhé!). Số giấy, mực người Việt hải ngoại “chi phí” cho ông Kỳ lần này, nếu được gom lại, biến thành giấy vàng mă để hôm nào tống biệt “người” đi họp mặt với “bác” Hồ, có lẽ phải đến hai thập niên mới đốt xong! Chưa kể làn sóng tản mạn trong không gian (cyber space) với muôn ngàn bức điện thư. Người viết xin tŕnh làng một số giấy mực tiêu biểu, vui như Tết (đúng vậy, v́ chuyện ông Kỳ nổ ầm ra chiếu trong thời gian bàn giao giữa con Dê và con Khỉ) để bà con thưởng lăm.

 

Tuyên Ngôn và Tuyên Cáo:

   

Tính một cách khiêm nhượng, trung b́nh một cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản “dung chứa” 100 hội đoàn, đoàn thể, tổ chức, mặt trận, phong trào, chính phủ... th́ đáp số quả là con số chóng mặt. V́ vậy, số giấy mực tuyên ngôn, tuyên cáo đổ ra cho ông Kỳ không phải là ít. Nội dung, chung chung, gồm những điểm sau:

 

-Trên phương diện kiến thức và khả năng: học hành khiêm nhường, nếu không muốn nói là dốt nát. Bất tài, vô tướng mặc dầu có ít “tài” bay bổng, một loại chó nhảy bàn độc.

 

-Trên phương diện tư cách và cá nhân: phát ngôn bừa băi, ấu trĩ và ngu xuẩn; tráo trở và phản bội.

 

-Trên phương diện lập trường và lư tưởng:

 

*Phản bội chính nghĩa và lư tưởng Quốc Gia

 

*Phản bội công nghiệp xây dựng đất nước của tiền nhân

 

*Tự động ly khai khỏi tập thể Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa (QLVNCH).

 

*Tự nguyện tiếp tay với bạo quyền CSVN trong việc đàn áp (?) các quyền tự do căn bản của người dân Việt.

 

*Tự nguyện tiếp tay với bạo quyền CSVN để hủy hoại tương lai dân tộc và làm

băng hoại truyền thống đạo đức của tổ tiên.... trong lúc đồng bào trong nước cũng như hải ngoại đang dồn hết nỗ lực nhằm triệt tiêu chế độ phi nhân đang phá hoại đất nước và tiêu diệt các thế hệ tương lai.

 

Trên đây là các đoạn trích dẫn từ Tuyên ngôn, Tuyên cáo của một số quư hội đoàn, tổ chức, đoàn thể, phong trào, lực lượng, mặt trận....Dĩ nhiên, thủ tục không thể thiếu của văn chương tuyên ngôn, tuyên cáo là sau phần “xét rằng” th́ phải có “nay quyết định”. Cái quyết định, cũng chung chung, là loại bỏ ông Kỳ ra khỏi cộng đồng, ra khỏi Quân đội... Thế nhưng chưa quư hội đoàn, tổ chức nào đưa ra ư kiến là đuổi ông Kỳ ra khỏi đất Mỹ, v́ hành động đi về Việt Nam, ca tụng chế độ Cộng sản Việt, đi đánh Golf với đám chóp bu cầm quyền đă vô hiệu hóa cái tư cách tị nạn chính trị của chính ông ta. Quư hội đoàn, tổ chức, mặt trận, chính phủ... ta nghĩ sao?

 

Xuyên qua các tuyên ngôn, tuyên cáo, phải nói rằng văn chương chống Cộng của phe ta quả thật quá “tới”. Có điều cũng v́ “quá tới” nên vô h́nh trung đă biến một kẻ vô tích sự như ông Kỳ thành một con người ghê gớm, có quyền năng và bản lănh. Trong thời gian “dầu sôi, lửa bỏng”, một số quư hội đoàn, quư tổ chức đă tranh nhau mà ra thông cáo. Cứ như là hội ta mà ra chậm hơn hội chúng nó là mất hết mặt mày! V́ vậy, có những đứa con tuyên ngôn, tuyên cáo sanh non nên bị chết yểu. Một vài tổ chức, thông cáo thứ nhất, giấy chưa ráo mực, đă vội vàng viết cái thứ hai, bổ túc và cải chính cái thứ nhất!

 

Một tin “hồ hởi, phấn khởi” khác là nhân chuyện “bố” Kỳ, chúng ta lại có thêm một tổ chức chống Cộng mới -Phong Trào Quốc Gia Chống CSVN do tướng Lê Văn Tư làm chủ tịch. Ông này đă bắt tay ngay vào việc là tổ chức một cuộc biểu t́nh đả đảo ông Kỳ vào ngày 15 tháng 2 tại góc đường Garden Grove và Brookhurst, Nam Cali, gần “bộ tư lệnh” của chú Chánh. V́ địa điểm như vậy nên có người cho rằng đây là cánh tay nối dài của chú Chánh. Đúng hay sai, không là câu hỏi của bài viết này.

Tâm Thư và Tâm T́nh Lẻ Tẻ:

      

Hưởng ứng lời kêu gọi “chống ông Kỳ là thương ṇi giống” của tuyên ngôn, tuyên cáo, một số chư liệt vị đă góp lời, góp ư qua h́nh thức tâm thư, thư ngỏ, phát biểu cảm tưởng.... một cách la liệt trên mảnh vườn I Meo (điện thư). Chỉ khổ cho kẻ viết bài này dùng “I Meo” chùa của thằng “Da Hu” (Yahoo) qua chiếc máy điện toán cà tàng, ngày nào cũng bị cảnh cáo đă xài lố con số 6 Mega Bytes, v́ hàng đống tâm thư và thư ngỏ cứ tự động nhét vào! Ngay t́nh mà nói, bên cạnh nỗi buồn điện tử này, tôi lại t́m được vài niềm vui nhỏ, khi lướt qua tâm t́nh của một vài vị và cũng xin được chia xẻ cùng quư độc giả:

“Ban đầu tôi định đặt cho lá thư này cái tựa là: “Thư ngỏ gởi Nguyễn Cao Kỳ”. Nhưng thấy không ổn tí nào v́ nó kỳ kỳ và thiếu thiếu cái ǵ đó. Cái tựa có vẻ lấc cấc thiếu tế nhị trong phép xă giao làm sao ấy!

 

Cũng may, từ lúc c̣n để tóc ba chỏm, trong gia đ́nh cũng như' dưới mái trường, tôi đă được cha mẹ và thầy cô dạy bảo là phải kính trên nhường dưới, khi đề cập đến tên người khác, không được gọi xách mé mà phải dùng danh xưng thích hợp, như ông A bà B, anh C, chị Đ, cô G, cậu em Y, cháu P, bé X v.v... và khi thưa thốt với người lớn tuổi, lớn vai vế, lớn địa vị, lớn tư cách, phải dùng chữ “kính”, như “kính thưa, kính chào, kính gởi, kính chuyển, kính tặng, kính báo v.v...”

 

V́ thế Thư ngỏ gởi Nguyễn Cao Kỳ đă được thêm hai chữ kính và ông để trở thành Thư ngỏ kính gởi Ông Nguyễn Cao Kỳ. Cái tựa này đọc lên nghe được quá đấy chứ? (!) Xem ra nó vừa lịch sự, vừa tế nhị, phải không thưa ông?

 

Thế nhưng (lại nhưng) tôi vẫn thấy cái tựa đổi mới này có vấn đề. Nó kỳ kỳ (lại “kỳ”) và thừa thừa cái ǵ đó. A đây rồi, “thủ phạm” gây ra khủng hoảng thừa chính là chữ “kính”. Thế là Thư ngỏ kính gởi ông Nguyễn Cao Kỳ buộc bị teo lại thành Thư ngỏ gởi ông Nguyễn Cao Kỳ.

 

Tôi thở phào nhẹ nhơm khi mời được chữ “kính” quư giá đi chỗ khác chơi. Nếu cứ liều mạng dùng chữ “kính” trong trường hợp này, e rằng tôi đă quá lăng phí chữ nghĩa và lễ độ đối với ông, thật là như vậy.

 

Thưa ông, sở dĩ có thư ngỏ này chẳng qua là để đáp lại tí chút những lời tuyên bố bắng nhắng của ông mấy năm gần đây và trong chuyến về Việt Nam của ông đầu năm con khỉ 2004.”...

 

Bức thư ngỏ c̣n dài, nhưng thiển nghĩ chỉ bấy nhiêu đă đủ và nội dung cũng không ra ngoài những điều quư hội đoàn, tổ chức đă nêu lên trong tuyên ngôn, tuyên cáo. I Meo được kết thúc với địa chỉ, ngày tháng và bút hiệu: Vùng trời tự do ngày 10 tháng 2 năm 2004 - Đức Chương. May mắn là những dấu hỏi (?) trong thư ngỏ, ông Đức Chương chỉ đặt ra cho ông Kỳ. Cám ơn ông Đức Chương!

  

Diễn Đàn Truyền Thông:

   

Cái ông Đức Chương nào đó kể như cơn gió thoảng trên làn sóng điện thư, người đọc mau chóng xóa mờ, nhưng một tên tuổi khác, nặng kư trong làng văn, đă lên tiếng trong chương tŕnh Câu Chuyện Dân Sinh Cuối Tuần, trên làn sóng 1500 AM tại bắc Cali, và “dĩ nhiên” phải được đặc biệt đề cập đến. Vị này là nhà văn Giao Chỉ Vũ Văn Lộc, một vị Đại tá trong QLVNCH. Bài phát thanh Lại Chuyện Ông Kỳ cũng đă được đăng báo và đưa lên diễn đàn I Meo. Đối với quư vị trong hàng tướng lănh, khi nằm xuống, thường được hưởng cái ân huệ cuối cùng (không phải là phát súng ân huệ) của nhà văn Giao Chỉ: một bài viết nhắc nhớ. Những bài viết “hiếu hỉ” loại này của nhà văn rất lư thú và rất có trước, có sau với nhóm từ “niên trưởng tôi”. Đại tướng Dương Văn Minh nằm xuống, Phó đề đốc Hoàng Cơ Minh hy sinh, Trung tướng Nguyễn Văn Thiệu qua đời... ông đều có viết bài như điếu văn, tống tiễn quư “niên trưởng” thuyên chuyển về Quân khu “IX”. Lần này ông viết về tướng Kỳ, vẫn c̣n sống “vẫn một điều “niên trưởng tôi”. Tuy nhiên, nhóm từ “niên trưởng tôi” đă trở nên hiếm quư; toàn bài viết, ông Kỳ chỉ 3 lần nhận được danh xưng “niên trưởng”. Riêng đối với kẻ viết bài này, thuộc lớp người “hậu tiến” trong Quân đội, cũng xin được bắt chước người đàn anh thủy, chung, Đại tá Vũ Văn Lộc, mà dùng danh xưng “niên trưởng tôi” đối với ông. Không phải trù ếm người sớm đi tŕnh diện Quân khu “IX” mà để biểu tỏ ḷng ái mộ, hay một cách khác, như ông Đức Chương bảo, “khi thưa thốt với người lớn tuổi, lớn vai vế, lớn địa vị, lớn tư cách, phải dùng chữa” cho thích hợp.

 

Niên trưởng tôi thường có lối viết văn-hoa-bay-bổng, kẻ phàm nhân ít người hiểu. Mở đầu bài viết Lại Chuyện Ông Kỳ, niên trưởng viết: “Trong 12 con giáp, công việc bàn giao của năm con Dê qua năm con Khỉ quả thực không phải là các con vật tượng h́nh cho những chuyện đứng đắn” (h́nh như thiêu, thiếu một cái ǵ trong câu văn này?!)

 

Đụng chạm! Đụng chạm! Thế hệ tôi, một thế hệ mà thực tế có thể nói là đă đo hết và đo đúng chiều dài tàn khốc của cuộc chiến Việt Nam (không thiếu một ly!) trong âm thầm và khổ nhục với không một ân sủng, (chẳng may?!) lại có quá nhiều người sanh vào năm Quư Mùi, Giáp Thân. Nay, nhân chuyện ông Kỳ, niên trưởng tôi vô t́nh (?) tạo cho đàn em “hậu tiến” một mặc cảm về con Giáp, ở buổi tà dương của tuổi đời! Khi phán, con Dê và con Khỉ, “không phải là các con vật tượng h́nh cho những chuyện đứng đắn”, niên trưởng tôi có thông “cỏm” cho những người trót sinh vào năm hai con giáp này chủ tŕ không nhỉ? Trong số người cầm tinh con Khỉ, có cả quan đại thần triều Lê, Nguyễn Trăi.  

          

  Xem Tiếp Phần 2