TÔI ĐI GỠ M̀N


Đặng Văn Xin  
    

Cách đây 27 năm về trước, ngày 30-4-1975, chúng ta những chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa đă phải buông súng một cách tức tưởi đầu hàng vô điều kiện do sự bất lực của các cấp lănh đạo quốc gia và do sự áp lực của đôàng minh .. Dân tộc Việt Nam đă bị  đẩy vào con đường nô lệ, bần cùng, lầm than, và cơ cực dưới ách thống trị của bọn Cộng Sản vô nhân, vô thần, vô liêm sĩ, khát máu, xảo trá và vô cùng hiểm độc.

Hàng triệu đồng bào Việt Nam , trong đó có chúng ta, bạn bè chúng ta, gia đ́nh cha ông, vợ con, anh em, con cháu đă v́ thèm khát tự do chân chính đă phải bỏ nước ra đi bằng mọi giá bằng đường biển, bằng đường bộ .. để gặp bao cảnh tang thương chết chóc ... Có những người đă phải bỏ ḿnh trên biển Đông, trong rừng rú, hoặc có những thiếu nữ trẻ em bị bọn hải tặc Thái Lan  ác dữ như loài thú độc đă cưỡng hiếp, trước khi có thể t́m thấy ánh sáng tự do ... Tội lỗi đó do ai gây ra .. ? Đó là tham vọng điên cuồng của lũ côn đồ khát máu giặc Hồ, đă cường chiếm miền Nam, gây cảnh tương tàn máu lửa, nồi da xáo thịt ...

Chỉ những người nào đă trải qua bao năm tháng tù đày trong các trại tù bạo tàn của bọn Cộng Sản khát máu th́ mới thấu triệt được bản chất dă man, lừa lọc, xảo trá , mới hiểu được cái lư luận và thủ đoạn xảo quyệt của bọn Cộng Sản. Chúng đă cưỡng bức lao động nặng nề khổ sai như đào đất, đào kinh, phá rừng, đốn cây, làm đường, cày bừa thay trâu ḅ ....phải chịu đựng một cuộc sống “địa ngục trên trần gian” như đói rét, bệnh tật, rách rưới, muỗi rệp, rắn vắt, hành hạ và tra tấn tinh thần lẫn thể xác ..

Những trại tù Cộng Sản là những ḷ sát sinh vĩ đại, đồng bào và anh em chiến hữu chúng ta đà phải kéo dài kiếp trâu ngựa ṃn mỏi trong các trại tù trá h́nh dưới những danh từ hoa mỹ như “trại cải tạo học tập”

Sau 3 năm đọa đầy trong trại tù Cộng Sản ở Kỳ Sơn, bonï chúng thả tôi về địa phương ...Ngày tôi về bọn Công An địa phương đến tận nhà tôi kiểm tra giấy tờ phóng thích, hạch hỏi mọi điều , và áp giải tôi ra tận công an phường để làm bản tự kiểm, thật thà khai báo lư lịch và quá tŕnh hoạt động .... Chúng nó luôn luôn đe dọa với những giáo điều : “ phải thành tâm khai hết, nói hết tội lỗi của ḿnh trước tổ quốc và nhân dân, phải biết ḿnh là người có tội với dân tộc, phải biết tiếp thu được lư luận cách mạng để đạt được tiến bộ mau chóng, mới được đảng ủy, chính quyền, và nhân dân địa phương cứu xét để phục hồi cái gọi là “quyền công dân làm người” của ḿnh ...  Cứ cách đêm là bọn công an phường đến bắt buộc chúng tôi phải đi họp tổ dân phố, khối phố, rồi cứ thứ bẩy chủ nhật là họp phường, mỗi người phải tự phát biểu kiểm điểm sự sai lầm phải trái của ḿnh hoặc của những người thân trong gia đ́nh .. Sau một thời gian chúng đầy ải và cưỡng bách chúng tôi lên những vùng sỏi đá, rừng núi, giá lạnh căm căm, cây cối không thể mọc nỗi mà chúng đă mệnh danh là “Vùng Kinh Tế Mới”, phải chịu đựng những đau thương tủi nhục chồng chất, phải hứng chịu những nỗi bi ai và thống khổ để thỏa măn cái cuồng vọng của lũ quỉ đỏ mặt người . Chúng đă để lộ nguyên h́nh bộ mặt giả nhân giả nghĩa, tiếp tục đưa đất nước vào nghèo khổ, nô lệ, nhục nhă rách nát. Bọn thống trị độc tài đă biến nước chúng ta thành một nước nghèo đói nhất thế giới .... Có những đồng bào bị dồn đi vùng kinh tế mới, ở đó thiếu cơm ăn áo mặc, mà trốn về quê cũ th́ nhà cửa bị tịch thu, chỉ biết lê chân hành khất, kéo dài kiếp sống lang thang dọc đường xó chợ. Bọn công an mặc sức đàn áp bóc lột người dân . Làm trái ngược với ư chúng là bị kết tội phản động, phản quốc ...

Trước khi đầy ải chúng tôi lên vùng kinh tế mới khô cằn , bọn cộng sản bạo quyền muốn giết chúng tôi bằng những phương cách quỷ quyệt, bề ngoài  chúng rêu rao là yêu nước, ḥa hợp ḥa giải dân tộc, là quên hận thù, là xóa bỏ tất cả dĩ văng .. Nhưng thật ra chúng muốn giết dần giết ṃn chúng tôi bằng mọi phương cách hành hạ và tra tấn tinh thần lẫn thể xác .... Một cách muốn giết người vô nhân đạo là chúng bắt chúng tôi phải đi gỡ ḿn .... Chúng tổ chức những cuộc học tập dân phố, khối phố rao truyền là chế độ mà chúng gọi là “Mỹ ngụy” đă mang tội lớn với dân tộc là đă để lại những phế tích chiến tranh ... như những ḿn bẫy ở những vùng ngoại ô thành phố, ở những ṿng đai ấp chiến lược, và bây giờ nhiệm vụ của chúng tôi là nếu muốn chuộc tội với nhân dân tổ quốc là phải t́nh nguyện đi tháo gỡ bom ḿn nầy .... để có đất đai cho nhân dân trồng trọt tăng gia sản xuất ... nhưng thật ra những vùng đất nầy rất khô cằn sỏi đá mà làm sao trồng trọt được . Nói là lập danh sách t́nh nguyện đi gỡ ḿn nhưng thật ra là chúng đă có sẵn danh sách trong tay những người như chúng tôi vừa đi học tập “cải tạo” về .. Ngày đêm bọn công an chúng nó đi canh chừng sợ chúng tôi bỏ trốn, ban ngày phải ra trạm công an đầu ngơ để tŕnh diện, c̣n ban đêm th́ chúng lại nhà điểm danh ... tất cả những hành động ǵ của chúng tôi khó mà thoát khỏi cặp mắt cú vọ của bọn công an áo vàng, những con chó săn độc ác khát máu ....

Một buổi sáng chúng tập họp chúng tôi ra phường điểm danh từng người ..vào khoảng ngót hơn 100 người (“ngụy quân và ngụy quyền” chế độ cũ theo như lời gọi của bọn chúng)  trong số anh em chúng tôi, ngoài tôi ra c̣n  có thiếu tá công binh P.H.N. , đại úy truyền tin T.V.N., đại úy bộ binh L.D.T. , thiếu úy N.V.M. ... đây là số anh em chúng ta cùng ở trong một khối phố, thường đi nhóm họp chung nên biết rơ nhau ... Chúng cho chúng tôi một bài học “chính trị” như thường lệ về Công và Tội, và để chuộc tội th́ chúng tôi phải t́nh nguyện “theo danh sách chỉ định của chúng” là tập trung đi gỡ ḿn . Chúng ra chỉ thị cho chúng tôi phải có một cái xẻng, và một cây sắt dài và nhọn mà thôi, đây chỉ là 2 dụng cụ duy nhất mà chúng tôi phải mang đi trong công tác gỡ ḿn ..

Tôi c̣n nhớ vào sáng ngày hôm đó, một sáng mùa thu ảm đạm, những cơn gió lạnh thổi buốt da, bầu trời xám xịt, lất phất những hạt mưa, tưởng chừng như những giọt lệ thầm của trời cao khóc giùm cho thân phận bạc bẽo của chúng tôi ... Sau giờ phút từ giă cùng vợ con ... những cơn nấc nghẹn, những hạt nước mắt dấu thầm ... nỗi ḷng đau đớn làm sao mà diễn tả .... Hành trang của tôi chỉ là cái xẻng cùn, cây sắt nhọn, một bi-đông đựng nước, và một gùi cơm độn khoai.. lên đường để làm tṛn nhiệm vụ mà bọn bạo quyền vô nhân đă cưỡng bách giao phó .... Điểm tập họp là sân gạch của ủy ban phường .... Bọn công an ḥ hét đẩy chúng tôi lên mấy chiếc xe cam nhông bít bùng và chở thẳng chúng tôi đến một trường học ... ở đó chúng tôi cũng thấy những chiếc xe chở các anh em và đồng bào khác từ những phường phố khác đến ... Bọn công an đẩy chúng tôi vào một pḥng họp khá rộng, chúng tôi phải đứng xếp hàng theo từng khu vực phường ..... Sau phần điểm danh lại tên họ của từng khu vực phường , tôi thấy có một cán bộ đi lên diễn đàn để thuyết tŕnh .... Khuôn mặt hơi quen quen ... không hiểu tôi có hoa mắt lầm lẫn không ? Nh́n kỷ lại th́ tôi mới nhận ra đó là vị thầy cũ của tôi dậy địa lư tên là Đặng Linh. . ... Ông ta lên diễn đàn , giới thiệu ḿnh là đại diện ủy ban thành ủy, oang oang thuyết tŕnh chính trị, vẫn bài học cũ sao đi sao lại như con vẹt ... đó là bài học Công và Tội, làm thế nào để chuộc tội với nhân dân và tổ quốc .... Khỏi cần phải nói nhiều lời để lặp lại những lời xảo trá múa rối của tên thầy vô nhân nầy !!! Sau đó Ông Linh . giới thiệu một cán binh bộ đội lên tŕnh bày cái gọi kỹ thuật gỡ ḿn bằng tay thật ngắn gọn vỏn vẹn dưới một giờ đồng hồ : các loại ḿn 2 chấu, 3 chấu, 4 chấu nào đó mà tôi chẳng nhớ và chưa bao giờ được thấy và được biếtø, và sau đó là cách thức gỡ ḿn : lấy cái cây sắt chọc xuống đất (?), thấy chỗ nào không chọc xuống được, nghĩa là gặp một vật cứng nào th́ nghi đó là quả ḿn .. lúc đó lấy cái xẻng cuốc ngang , cho đến khi gặp quả ḿn th́ lấy tay mà lượm ra ... Nghe nói chao ơi mà công việc thật nhẹ nhàng và dễ ợt ... Phần thuyết tŕnh đă chấm dứt, Ông Linh. xuống chỗ chúng tôi đứng sắp hàng và vô t́nh bắt gặp tôi đứng đó, ông ta hất hàm hỏi tôi : “Cha mày đi đâu rồi ? Trốn ra nước ngoài rồi hả ?” Ông Linh. biết khá rơ gia-đ́nh tôi , biết rơ cha tôi là ai ? Tôi gật đầu khe khẽ , chấp nhận .. (nhưng thật ra Cha tôi đă bị đưa ra cải tạo mút mùa lệ thủy ở ngoài Bắc lâu rồi) .... Đứng bên dăy hàng thuộc phường khác, là Anh Trần-Gia-Phụng.... Ông Linh cũng thấy và cất tiếng hỏi : “có phải cậu là con của Trần Gia Thoại không ?” ..

 

Sau đó bon chúng phân chia các anh em mỗi khu vực phường lên xe cam nhông đến các địa điểm chỉ định khác nhau ... phần anh em em chúng toi bị chở đến khu vực ngoại ô Cẩm Lệ .... Đến nơi th́ có sẵn lũ công an áo vàng canh chừng phân chia từng lô, ranh giới của mỗi người phải làm là giữa 4 cây cọc ...  Đến đây chắc quí bạn sẽ mường tượng ra được ra công việc làm của chúng tôi giống thời thượng cổ ... làm được việc ǵ với cái xẻng và cây cọc nhọn để gỡ những quả ḿn .. mà những người lính trong ngành công binh đă mất bao nhiêu thời gian qua các khóa học ở quân trường với những dụng cụ hiện đại mới có thể tháo gỡ được những quả ḿn nầy ....

Những quả ḿn nầy qua năm tháng thời gian, của mưa nắng phũ phàng, đă không giữ nguyên vị trí của nó nữa nghĩa là chỉa những cái chấu lên phía trên (nghĩa là khi có người dẫm lên nhưng cái chấu nầy th́ ḿn sẽ phát nổ ...). Chính v́ mưa và có những chỗ đất mềm nên có những quả ḿn không c̣n những vị trí nằm đứng nữa, mà đă lệch nghiêng nằm một bên, nghĩa là những cái chấu cũng lệch qua bên, và chính v́ vậy mà có những anh em chúng tôi đă làm theo lời hướng dẫn ngu xuẩn (vô t́nh hay cố ư ) của những tên cán ngố mà cái xẻng lúc cuốc ngang gặp những cái chấu nầy đă nổ tung chết người hoặc thương tích trầm trọng ... Trong những kẻ không may nầy có Đại Uùy TVN, có Thiếu L.T.C. (ở phường khác) và 2 người bạn tôi (trung úy H và thiếu úy V) bị thương tích trầm trọng, một người  cụt 2 chân và một người mù mắt ... Đó là chưa kể những chiến hữu và những đồng bào vô tội khác mà tôi không quen biết đă bị chết một cách oan ức, tức tưởi hoặc trở thành phế nhân suốt đời lê thân ăn mày...

Viết đến đây tôi muốn thắp nén hương ḷng để tưởng nhớ đến các chiến hữu của tôi đă bỏ ḿnh hy sinh v́ những hành động dă man vô nhân đạo của bọn bạo quyền Cộng Sản ...
  

Đặng Văn Xin  
(Bản nguyên Tác của người viết)