Lời Này Cho Con Trai
Trần Hoài Nhân
Los Angeles, California
“Đừng đ̣i hỏi tổ quốc đă làm ǵ cho bạn,
mà hăy tự hỏi bạn làm ǵ đựơc cho tổ quốc”
John F. Kennedy
Hoài Nam của ba,
Đêm nay trời đă khuya, nghỉ đến ngày 30 tháng Tư sắp đến ḷng ba lại trăn trở. Bao nhiêu ứơc mơ xưa cho quốc gia lại hiện về. Với tuổi đời chồng chất khi nh́n thế hệ các con ngày càng vươn lên qua những ư thức quê hương. Do đó ba muốn trao con và anh Hoài Việt những tâm sự hay những tiếng ḷng của ba ngày hôm naỵ
Ngựơc ḍng thời gian khi ba lớn lên nhà ông nội quá nghèo nên ba không có dịp thấy chân trời đại học như các con có đựơc như ngày hôm nay. Ba đă nhập ngũ ṭng quân và chọn binh nghiệp làm hứơng đi cho tương lai khi đất nứơc Việt Nam ḿnh ở vào giai đoạn chinh chiến điêu linh. Anh hai con, Hoài Việt, đă vào năm thứ tư tại trừờng Harvard. Anh con thích học luật với ư định chọn ngành bang giao quốc tế sau này. Anh con muốn tranh đấu cho một nứơc Việt Nam tự do và dân chủ. Riêng con đă lên năm thứ hai tại trừơng y khoa Stanford. Phần con, con muốn học y khoa để giúp ngừơi nghèo khó. Những ngành nào mà các con chọn hay tất cả những ư nghỉ tốt cho quê hương Việt Nam mà các con đang ấp ủ th́ ba mẹ đều tán thành và hài ḷng.
Những ngày tuổi trẻ như các con, ba và các bạn bè đồng trang lứa đă miệt mài ǵn giữ từng tất đất quê hương. Những địa danh Gio Linh, Phong Điền, Cam Lộ, Hải Lăng, Đông Hà, Thạch Hăn hay Cổ Thành Quảng Trị đă in sâu vào trí nhớ của ba. Những nơi đó ba và các bạn đồng đội đă đổ máu hay mang vết thương tích hoặc ra đi vĩnh viễn vào ḷng đất khi quyết ǵn giữ màu cờ sắc áo của quân lực VNCH. Ngày nay các con có dịp thi thố tài năng với các bạn bè cùng thế hệ ở các ngữơng cửa đại học, các con hăy cố gắng học hành, trau dồi nhân cách và nhất là giữ bản chất Việt Nam của ḿnh, nguồn gốc của ḿnh. V́ cây có cội nứơc có nguồn hay chim có tổ, ngừơi có tông. Ḍng dơi chúng ta là người Việt Nam th́ dù ở bất cứ xứ nào trên quả địa cầu, chúng ta vẫn mang ḍng máu đỏ da vàng Việt Nam. Các con là những phần tử bé nhỏ đại diện cho cộng đồng hay cho quê hương Việt Nam tại các chân trời Harvard hay Stanford, các con hăy cho ngừơi Hoa Kỳ thấy rằng chúng ta có khả năng, thông minh và biết đoàn kết. Đất nứơc chúng ta tuy nghèo và đă có chiến tranh triền miên, nhưng không có nghiă là đất nứơc Việt Nam là tệ hay dân tộc Việt Nam là xấu, chỉ v́ chủ thuyết ngoại lai Cộng Sản đă du nhập vào xứ ta đă đi ngựơc lại nguyện vọng và truyền thống của dân tộc ta nên đă hủy hoại tan hoang xứ sở ta. Ngừơi CSVN miên viễn đi từ sai lầm này đê’n sai lầm khác. Năm 1954 khi CSVN chiếm đựơc miền Bă‘c họ đă đấu tố đẫm máu, giết hại bừa băi hằng triệu ngừơi dân vô tội, đến 1975 bằng thủ đoạn lọc lừa ngừơi CSVN thôn tính xong miền Nam họ đă dă tâm triệt hạ hay đọa đầy hằng triệu ngừơi đô`ng chủng dứơi chiêu bài “học tập cải tạo”, và chính sách hà khắc của họ đă lùa hằng triệu ngừơi dân vô tội khác ra đại dương để rồi mất tích hay thiệt mạng v́ làm mồi cho cá mập, cứơp bóc hay dông băo. Chưa hết ngừơi CSVN c̣n là hiện thân cho vô số những nhục nhă và những tội ác xấu xa khác. Ngừơi sáng lập đảng CSVN là Hồ Chi Minh đă cố t́nh bán đứng nhà cách mạng ái quốc Phan Bội Châu cho mật thám Pháp tại Hong Kong như một thứ thủ đoạn tay sai ươn hèn “cơng ră‘n că‘n gà nhà”, rồi đến thủ tưởng Phạm Văn Đồng của CSVN bằng bút thự giấy trắng mực đen minh định trứơc công pháp quốc tế dâng hiến chủ quyền các hải đảo của Việt Nam tại biển Đông cho xứ đàn anh Trung Cộng, rồi gần đây nhất cái chính quyền độc tài, gian xảo đó đă hiến dâng nốt một phần bờ cơi quốc gia phía Bắc Việt Nam cho nứơc dàn anh để cầu an. Một xứ Tây Tạng nằm ngay trong ḷng Trung Cộng chỉ bé tí xíu mà những nhà lảnh đạo của họ hiện nay không ngớt đổ xương máu tranh đấu cho chủ quyền đất đai của họ th́ các con sẽ có những nhận định riêng về vấn đề vô lư này. Một nghịch lư đau buồn nhất trong sách sử Việt Nam sau này.
Ngày hôm nay nh́n thế hệ các con khôn lớn đi vào ḍng chính của Hoa Kỳ, ba rất vui ḷng, nhưng ba cũng cần nhắc nhỡ hai con đôi điều. Như hiện tựơng tre già măng mọc, thế hệ ba mẹ sẽ qua đi và thế hệ các con sẽ tấn lên nối tiếp làm những rừơng cột cho cộng đồng Việt Nam tại Mỹ và sẽ là những tài nguyên hữu ích cho quốc gia Việt Nam mai sau. V́ những lư đó, các con ạ, các con hăy tâm niệm giữ lấy cội nguồn của ḿnh và sống sao cho xứng đáng là ngừơi có nhân cách, giữ tiếng thơm cho ṇi giống ḿnh. Các con đựơc sinh ra và lớn lên ở xứ này nên các con đựơc lảnh hội sự giáo dục tại các trừơng học Hoa Kỳ. Xứ này thật văn minh tiến bộ và vĩ đại, nhưng rồi các con cũng thấy rằng trong xă hội cũng có những khuyết điểm của nó. Những tệ trạng xă hội bắn ngừơi bừa băi tại sân trừơng học hay những giá trị lỏng lẻo về t́nh cảm gia đ́nh. Văn hóa của dân tộc Việt Nam vẫn đẹp đẽ về sự gắn bó và khắng khít về t́nh gia đ́nh, và lịch cử dựng nứơc và giữ nứơc Việt Nam thật kiêu hùng. Những bài học Việt sử mà ba đă kể cho hai con nghe lúc trứơc về ư chí quật cừơng chống ngoại xâm, những chiến công hiển hách của tiền nhân ta như danh tứơng Lư Thừơng Kiệt dẹp giặc Tống phương bắc, anh hùng áo vải Lê Lợi với mừơi năm kháng chiến chống quân Minh, sự khởi nghiă của chị em Trưng Trắc, Trưng Nhị, vua Quang Trung đại thắng quân Thanh, dũng tứơng Trần B́nh Trọng bất khuất trứơc quân thù và Hưng Đạo Vương đè bẹp quân Nguyên và phá tan sự xâm lăng của đạo quân Mông Cổ. Rồi đến sau này những chiến tích chống giặc Tây, lịch sử ghi công Đinh Công Tráng với chiến lũy Ba Đ́nh, Nguyễn Thiện Thuật với chiến khu Băi Sậy, rồi Phan Đ́nh Phùng, Trương Công Định, Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Tri Phương, Phạm Hồng Thái, Nguyễn Thái Học, Phó Đức Chính,... Tất cả những tấm ḷng son sắt ǵn giữ bờ cơi, tiền đồ dân tộc này của tiền nhân là những tấm gương sáng ngời cho hậu thế noi gương. Do đó với ngừơi Việt Nam chúng ta sẽ nối gót tiền nhân không đựơc phép chối bỏ hay bán đứng quê hương. Năm 1973 quân Trung Cộng xâm lăng hải đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Hải quân VNCH đă anh dũng chống trả mảnh liệt, hải quân thiếu tá Nguyễn Văn Thà đă chiến đấu tới cùng và kết cuộc ông và những thủy thủ đ̣an phải đền nợ nứơc v́ ǵn giữ bờ cơi chống quân xâm lăng. Ngừơi CSVN sẽ hổ thẹn với lịch sử của tiền nhân khi tự ư trao chủ quyền quốc gia cho ngoại bang để đựơc yên phận và thủ lợi.
Năm nay là giỗ 28 năm kể từ khi VNCH bị bức tử. Khi người CSVN tráo trở, lật lọng xé bỏ hiệp ứơc đ́nh chiến để thừa cơ họ thôn tính miền Nam. Ba nhớ lại những ngày này năm xưa khi mà ba và các đồng đội tê tái khi nghe lệnh từ những chính khách từ Sài G̣n đă tuyên bố đầu hàng quân CS. Ba đă làm chứng nhân cho những bất măn, những đau thương hay những phẩn uất khi các chiến binh VNCH cùng ôm nhau rút chốt lựu đạn tự sát tập thể. Có những chiến binh khác vẫn chiến đấu đến khi bị quân thù hạ sát. Có những chiến binh khóc tức tưởi khi buông súng ra đi. Ghe ba lênh đênh trên biển cả th́ đựơc tàu hải quân VNCH vớt. Khi tàu vào lảnh hải Phi Luật Tân th́ hai đồng minh Phi Luật Tân và Hoa Kỳ yêu cầu các tàu di tản phải hạ lá quốc kỳ VNCH, v́ Phi Luật Tân viện cớ theo thủ tục chủ quyền quốc gia của họ. Ngay ngoài khơi vịnh Subic Bay, vị hạm trửơng khả kính trên tàu ba đi đă tuyên bố lư do v́ sao phải hạ cờ trên loa phóng thanh mà giọng ông nói trong niềm uất nghẹn của nỗi nứơc mắt lưng tṛng. Hơn một ngàn đồng bào đứng nghiêm trên boong tàu đồng ca bài quốc ca tiễn biệt ngọn cờ thân yêu của VHCH. Ba c̣n nhớ nhiều đồng bào đă nghẹn ngào ̣a khóc. C̣n những chiến hữu VNCH cũng đă chan ḥa nứơc mắt khi lá cờ đựơc cuốn mang đi. Bởi vậy con à, thế hệ của ba đă học những kinh nghiệm đau thương bằng máu và nứơc mă‘t và những bài học cay đắng khi làm bạn với các xứ đồng minh. Các con nên nhớ là không một quốc gia nào thương dân tộc ḿnh bằng chính ḿnh. Mặt khác v́ các con sinh ra sau cuộc chiến nên ba muốn nhắc nhở hai con là chúng ta ra đi không phải v́ lư do tha phương cầu thực. Các con hăy nhớ điều này.
Hoài Nam con,
Con đă quyết định theo ngành y khoa để thực hiện ư nguyện con trong tương lai, ba mẹ ứơc ao rằng con hăy cố gắng học hành và sớm thành đạt ư muốn ngơ hầu giúp ích cho cộng đồng và xă hội. Bài học vỡ ḷng cho những chàng trai thế hệ là ḷng yêu nứơc và ḷng trung thành với lư tửơng quốc gia. Nếu có tài không thôi cũng chưa đủ, mà đức hạnh c̣n là yếu tố quan trọng ắt có và cần thiết khi hứơng về cộng đồng và quê cha đất tổ. Con ơi, nếu sau này con có làm một y sĩ hay là một kẻ sĩ th́ con phải nhớ rằng đừng bao giờ v́ danh vọng hay lợi lộc riêng tư mà quên đi quyền lợi chung và ư nguyện của quốc gia hay của cộng đồng. Là kẻ sĩ các con phải giữ tư cách, liêm sĩ và danh dự, phải biết vinh và biết nhục. Các con không nên làm những điều chi phương hại đến quyền lợi quốc gia, không làm những điều thương tổn đến danh dự của ngừơi Việt Nam. Những ngày các con c̣n nhỏ khi con các con đau bệnh ói mữa hay nóng sốt th́ ba mẹ rất đau ḷng và thức trắng cả đêm lo săn sóc con và ngày hôm sau phải nghỉ làm. Nói như vậy để cho con thấy rằng ba mẹ thương các con rất nhiều. Thế nên ba mẹ kỳ vọng rằng ba mẹ thương các con như thế nào th́ ba mẹ cũng muốn rằng các con hăy thương nứơc Việt Nam như thế đó. Ba mẹ không có nhiều tiền để các con làm hành trang ra trừơng đời, nhưng ba mẹ đă chuẩn bị cho các con một số vốn luyến Việt ngữ cần thiết, một con tim Việt Nam và sự ôm ấp những lư tửơng quốc gia mà các con đă chọn lựa. Nhà cầm quyền CSVN đă chọn lựa sự sai lầm từ cội nguồn gốc rể và họ đă đi ngựơc lại nguyện vọng của ngừơi dân th́ chắc chắn rằng định mệnh của họ không thoát khỏi luật đào thải của Tạo Hóa. Ngừơi dân Việt Nam muốn ǵ? Nếu không nói là họ mơ ứơc một xă hội công b́nh và quyền làm ngừơi đựơc tôn trọng, đựơc sống xứng đáng có nhân phẩm, có danh dự. Quyền đựơc sống như vậy không có ǵ cao xa với một xă hội văn minh, một xă hội biết tôn trọng con ngừơi, v́ đó là quyền bẩm sinh do Tạo Hóa ban phát, chứ không thể do đảng CSVN đinh đoạt. Ngừơi dân không phải lạy lục, qú lụy hay van xin chính quyền. Ba cầu mong một ngày mai trời lại sáng trên quê hương ta, nơi đó ngươi dân đựơc hửơng đầy đủ quyền tư do căn bản của con ngừơi và ngừơi Việt tha hương từ khắp năm châu bốn bể sẽ lủ lựơt trở lại cố hương để gây dựng lại đất nứơc Việt Nam trong t́nh người.
Sau cùng để chấm dứt những lời tâm huyết của ba muốn gửi đến hai con Việt và Nam bản nhạc đựơm t́nh dân tộc: “Mẹ Việt Nam ơi chúng con vẫn c̣n đây” mà ba ưng ư nhất khi hứơng về tổ quốc thân yêu của chúng ta bên kia bờ Thái B́nh Dương. Các con hăy lắng nghe và hăy hiểu rằng trong tận cùng thâm tâm của ba mẹ chỉ có một xứ sở Việt Nam tự do, công b́nh và nhân ái, một đất nứơc Việt Nam măi măi trong tim với ư nghiă “Việt điểu sào Nam chi”, v́ con chim Việt phải đậu cành Nam hay để nghe những tiếng ḷng cô liêu và khắc khoải của loài chim ly hương: “Nhớ nư’ơc đau ḷng con quốc quốc”.
Thương hai con vô vàn,Trần Hoài Nhân
Los Angeles, California