TỪ   PHÒNG   CẤM  CỐ,
NHÌN   RA,

NÚI   VỚI   TRĂNG

 

Trăng chậm rãi giãi vàng bên kia núi

Loáng huy hoàng gờn lạnh suối rừng xanh

Xa sông Mã âm âm trôi phơi phới

Ðêm bao la huyền hoặc ngọc thiên thanh.

Rừng cây lá sông lung linh rộ mở

Ngẩn về trời nao nức động đêm thâu.

Hoà rộn rã chập chùng tuôn  giọng suối

Vỡ trên giòng sũi bọt sáng màu trăng.

Vũ trụ lặng im uy nghi bất động,

Trong vắt dưới trăng từng giọt sáng trưng.

 

Cơn thống khổ bỗng rung rền thao thức,

Người hồi sinh từ vô hạn nhiệm màu Trăng.

 

Thật đằm thắm

Người cùng Trăng riêng rẽ

Kỳ diệu tận bao ngây ngất hùng vĩ

Em đến với Ta

Từ vô lượng phương Ðông

Người yêu thương lộng lẫy,

Thánh Trăng Rằm

(Rằm Tháng Chín, Âm Lịch, Tháng Mười 1987, Phòng Số Một Thanh Cầm, Thanh Hoá)


ÐÊM   CHỜ   TRĂNG

Trăng lặng lẽ lên xanh đồi lam tím,

Ðêm mùa Ðông bằng bặt sáng lạnh căm.

Năm chấn sắt gớm ghê giương ánh thép,
Khổ bao năm…

Vẫn Mới dáng hình quen.

Vạn cây cỏ chĩu yêu thương khép nép,

Hướng về trăng lời bất tận triều thiên.

Sông Mã sóng xa trầm trầm thiêm thiếp,

Vỗ về trăng từng chập chạm hành tinh.
Tận vũng cô đơn…

Khoảng trống rùng mình,

Chuyển minh diệu từng khắc giờ đổi mới.

Lòng nên hiểu từ sâu xa nguồn cội,

Lần gieo mình suốt đáy giòng sông,

Chẳng phải vô tình khởi động cuồng ngông,

Thật Thi Sĩ Hoá Thân Qua Hằng Sống.

Phút linh thiêng - NGƯỜI ÐẠI HOÀ BẤT TẬN
Cõi cùng không biền biệt lạnh màu trăng.
 
Ồ cảm động mối mến thương bằng bặt
Ngậm ứ đầy hương thơm nức vô sắc bặt

Mở oan cừu bức thoát nghiệt trầm luân

Quên ngục tù

Kín cửa

Xiết cùm gông

Nên sống động

Lời Vô Âm tươi rói.

 

Bồi hồi cúi xuống

Nầy đây,

Soi bóng TA lên vách.
Bao la ơi !

Ngờm ngợp dõi lòng TRĂNG. 

Tháng Mười hai, 1987

NGƯỜI,
NỖI   ÐAU,
VỚI   TRĂNG 

Năm hàng song sắt lạnh,

Trăng hiu quạnh hắt vào,

Lặng lẽ dẫy Thánh Giá

Hằn lên tường thấm ÐAU 

 

Một đêm,

Vô kỳ nào đó,

Của trí nhớ.

Ở Thanh Cầm,

Thanh Hoá.

 

Phan Nhật Nam