|
Phan Nhật Nam
Trường giang... Vô hồi tường như trường giang Mang ta trôi xuôi miên man Quên đi một lần dối sống Phận người phù sinh mây lang thang. Ta loáng vàng tơ gợn nắng sáng Ta chảy miệt mài gờn sông trôi Một khắc bình yên chìm bọt nhỏ Nước, trời, mây, gió, Về đâu, Về đâu, Về đâu... Căm căm tưởng nhớ, Lặng lẽ dịu dàng nghiệt ngã đời ta Một buổi phù vân lần tan loãng Mặt bèo vô định thoáng lắt lay. Trường giang... Ngày hết trên nắng váng Chút vàng vọt lặng lớp sóng xô Ta qua hồ đồ bốn mươi chín tuổi Ngày tàn thu rũ gãy tàu dừa khô. Bãi bờ quạnh quẽ không hơi gió Săm sắp ghè đá trầm mùi cỏ Ta hỏi cùng ai Ta nói mỗi ta Trường giang trôi dài... Ðêm, Sông nơi đâu ? Lục bình bập bềnh nước nông sâu Gió chiều chuyển hướng Bèo tan hợp Người ngồi một mình Với sông lặng thinh.
Người - Sông cuồng cuộn lời miệt mài Người - Sông chẩy suốt nhịp vô tận Trường giang... Bình yên xanh luân lưu Xô chuyển dùm ta phút giây se thắt Từng khắc xót xa Mỗi giọt buồn riêng. (tuổi nhỏ , dáng sông là nên thần tiên) . Ta với Sông trong vắt tịch nhiên Ta với Sông nhẹ thôi ưu phiền Ta cùng Sông đằm đằm hiu quạnh Trầm trầm ngật ngật chờ qua đêm...
Bởi thật đời ta, Dài theo Sông, Những bận thấm say quên lần đau.
Chiều bờ Sông Mẹ Bình Triệu, Ðể thấy, “Sống - Chết Tường Như” quả có lần 7, tháng 11, 1991
|