Tổ Quô’c Trong Tim
Ba mươi tha’ng Tư ta
lưu vong,
Nư’ơc loạn ly như sông lạc dòng,
Trên chuyê’n tàu ly hương năm â’y,
Hồn viễn xư’ một nỗi long đong.
Sài Gòn đổi tên một xa’c chê’t,
Triệu ngừơi òa kho’c trong lê lê’t,
Quê hương một sơ’m trại ngục tù,
Ôi, giặc ngu đần trong giê’ng ê’ch.
Ta ra đi mang sầu ủ rủ,
Ngọn cờ vàng hương buồn bao phủ,
Một trời mây xa’m thật âm u,
Ta kho’c thương khi nhìn quê cũ.
Lưu vong khu’c ha’t đòi tự do,
Nhân quyền một y’ niệm trời cho,
Tổ quô’c trong tim, nư’ơc sẽ còn,
Ta nguyện lòng cho tổ quô’c đo’.
Mang lời thề trở lại cô’ hương,
Việt Nam vùng lên bao năm trừơng,
Bo’ng quân thù chôn ki’n nắm xương,
Treo cờ vàng mãi trong yêu thương.
Việt Hải, Los Angeles