|
Phan Nhật Nam Năm Mùi em ra thăm, Mười lăm phút gặp mặt, Bi thương cảnh vợ chồng, Ðược một lần tay nắm.
Ngày đi... Con chưa sõi, Ngây thơ điều bi bô, Nay biền biệt đất người, Ðã hiểu đời đói khổ. Ðôi lúc quên tiếng nói, Nét chữ viết a, b, Bất chợt tim đau nhói, Quê Nam nào đi về ?! Ðau quá ...!! Mong điên mê, Lịm dần từng khoảng khắc, Xót xa thấm bằng bặt, Thảm thiết lần đêm khuya.
Nằm mãi dậy bó gối Ngơ ngác nghếch ngó mông Ngồi riết đến mệt lã Bước xuống đất đi vòng. Bước đằng trước ba bước Bước về sau ba bước Ngang dọc hai mốt gang Căn phòng chìm ảm đạm Ta là ai...Họ Phan ? Người Nam giam đất Bắc Ðôi lúc chợt bàng hoàng Quên khuất năm thứ tám ! Ngoài kia...Ngày đến chăng ? Hay đang mùa trăng sáng, Rét chưa... Hẳn Ðông tới ?! Thật không, Trời vào Xuân...? Ði đến lúc đứng sững Vô ý sờ chòm râu Âm u nhện giăng sầu Bóng tối cóc ngồi gục. Ừ thì Tâm có Phật ! Sao trong ta cuồng lưu, Chẳng lẽ trời sinh người, Ðể chịu đời khốn khổ ?! Không thể dựng Ngôi Lời, Trần thế ngập gian dối. Tôi đây ! Chúa trông đây ! Tận đáy sâu khổ nhục Trần trụi ngỡ ma trơi Hỡi nào ra nhân dạng ? ! Yếu đuối bao nhiêu sức Sức nào qua lửa ngục Lực nào đỡ chông gai Ðường thương khó quá dài Ôi làm sao bước tận
Bất chợt bật cười thầm Cám môi khô nhạt thếch Cuộc sống thế thôi ư ? Chập màu đen phủ đậm !
Nầy... Ta được một phút Cứ từng phút cho qua Vứt bỏ gánh phiền hà Sừng sững lần Sự Thật. Sự Thật Lớn - Nỗi Chết, Hạnh phúc hay bi thiết ? Có - Không... Chớp mắt suông, Chìm dần xuôi biền biệt.
Thôi... Có cũng là Không. Một đời coi đã đóng. Chung quanh vây chập chùng... Cảnh chết như không hết !
Chẳng biết lúc nào, Ở đâu...
Khoảng giữa 1981
- 1988
|