Viết Cho Em Trai Tối


Bài viết của  Karen N. Nguyễn

Bài tham dự số 3171-778-vb70412 (Việt Báo) 

Tác giả Karen N. Nguyen, sinh năm 1962, hiện là một pharmacist, làm việc và cư trú tại Maryland. Cô đă góp nhiều bài đặc biệt cho giải thưởng viết về nước Mỹ, trong số này có bài "Chuyện Cấm Đàn Ông" hơn 5 tháng qua nằm trong danh sách "top 10" được đọc nhiều nhất trên Việt Báo Online. Lần này, "Viết Cho Em Trai Tôi" là chuyện một gia đ́nh người lính Việt Nam Cộng Ḥa, từ tháng Tư 1975. Gần 30 năm, từ quê nhà ra hải ngoại, tù ngục, chia ĺa, khổ nhọc, phấn đấu... Chỉ là chuyện b́nh thường của mọi gia đ́nh H.O. tại Mỹ, nhưng với lối viết đầy chân t́nh của Karen N. Nguyen, trở thành một t́nh ca gia đ́nh đầy yêu thương, xúc động, tự hào. (Việt Báo)

****** 

Mẹ sinh em năm Sửu.

Bố gọi điện thoại ở chỗ làm vào nhà bảo sanh, bà ngoại nói với bố là em cân nặng 2 kg 3. Bố nghe sao lại tưởng là em cân nặng 3 kư lô 2, đến lúc vào nhà bảo sanh th́ bố mới thấy cậu con trai đầu ḷng của bố, cháu đích tôn của ông bà nội, người nối dơi tông đường của Nguyễn gia, là một chú bé nhỏ xíu.

Các bác bạn của bố về sau c̣n đùa bảo là bố vào sở làm bảo với bạn bè là em chỉ nhỉnh hơn cái chai bia 33 có chút thôi. Chị lúc đó đă là một cô bé 9 tuổi, đến lúc mẹ đem em về nhà, chị xin mẹ cho chị bế em, em nằm trong ṿng tay chị như một con búp bê tí hon, con búp bê có mái tóc đen hơi quăn quăn biết nheo nheo mắt nâu và chum chúm môi hồng dễ thương vô cùng. Chị không hề ganh tỵ với em, dù biết rằng với ông bà nội th́ em bây giờ là số một, c̣n chị th́ xuống thứ hai.

Em tuổi Sửu mà chẳng xổ sữa đô con chút nào hết. Theo thời gian em chỉ lớn chiều dài mà chẳng lớn chiều ngang, mẹ hay đùa bảo chắc mai mốt con trai mẹ thành thư sinh trói gà không chặt quá đi. Vậy chứ chiều nào bố đi làm về cũng hay dắt em ra phố chơi, em thích ngồi xe buưt đi cùng trời cuối đất với bố. Bố dắt em ra bến Bạch Đằng đi phà qua lại trên sông, xem mấy con tàu thật lớn giăng cờ xí đủ màu neo ngoài đó. Rồi em với bố là khách hàng quen thuộc của bà xẩm già bán đồ chơi ngoài chợ, xe hơi nhựa nào bà bán em cũng có, mua về là tay chàng thư sinh bé nhỏ của mẹ táy máy tháo ngay 4 chiếc bánh xe.

Năm 75 tới em chưa tṛn 2 tuổi.

Em c̣n quá nhỏ để mà nhớ cái thời điểm khốc liệt đau thương của Saigon và của cả gia đ́nh ḿnh. Em c̣n quá nhỏ không thể nào nhớ được tiếng đạn pháo xé trời của những ngày cuối tháng tư, tiếng Dương Văn Minh đọc lời đầu hàng cộng sản và tiếng nhạc sĩ họ Trịnh hồ hởi hát bài "Nối ṿng tay lớn" trên radio thành phố. Em c̣n quá nhỏ để mà nhớ bố ngồi thức thâu đêm với điếu thuốc lá trên tay, c̣n quá nhỏ để mà nhớ tóc bố mỗi ngày sau tháng tư đen tối đó lại dường như bạc thêm một mảng. Bố chúng ta, một trong những người lính Việt Nam Cộng Ḥa kiên quyết không di tản mà ở lại chiến đấu đến tận giờ phút cuối cùng, giờ phải bỏ quân phục của ḿnh, vất bỏ súng ống của ḿnh, chờ đợi thông báo của cái gọi là ủy ban quân quản thành phố để mà đi cải tạo. Em c̣n quá nhỏ để nhớ cái ngày bố ra khỏi nhà đi "tŕnh diện học tập". Đó là ngày thứ sáu mười ba, cái ngày theo dân Tây Phương th́ xấu không thể tả. Chập choạng tối ngày hôm đó bố vác cái bao hành lư đi ra khỏi nhà, em th́ vẫn c̣n đi chưa vững và nói chưa sơi, em cứ níu tay mẹ xin được đi theo bố, rồi em ngơ ngác không hiểu sao cả mẹ và chị nước mắt nhạt nḥa dơi theo bóng bố rời xa.

Bố đi biền biệt. Nhà nước Việt Cộng bảo là cấp bậc như bố th́ phải đi cải tạo một tháng. Tháng này nối tiếp tháng kia, bố chẳng trở về. Không thư từ, không tin tức cả hơn năm trời.

Ngày đổi tiền đến. Tối mịtmà vẫn chưa đến phiên nhà ḿnh đổi tiền mới. Chỉ có cơm với nước mắm kho quoẹt. Em khóc đ̣i mẹ mua "bông bông cải" ăn với cơm. Chị dỗ em ăn cơm mà ráng nuốt nước mắt vào ḷng, không muốn để mẹ thấy rồi mẹ lại đau khổ hơn.

Em chỉ ṿi vĩnh có lần đó mà thôi. Em an phận lớn lên bằng khoai ḿ suông chạy chỉ đen thui, bằng khoai lang sùng đắng nghét, bằng bo bo nhai mỏi cả răng, bằng gạo mục đầy bông cỏ, bằng ḿ ướt mốc meo phơi nắng cho khô. Em ốm nhom đến nỗi gió thổi cũng có thể cuốn em bay mất. Vậy mà khi em đến tuổi đi học, em đă làm mẹ và chị ngạc nhiên vô cùng khi em vỗ ngực xưng rằng từ nay em sẽ là "người đàn ông gánh vác việc nhà". Cậu bé đứng chưa cao hơn cây chổi quét nhà mà dám đảm nhận trọng trách như vậy, mẹ nghe em nói mà nước mắt ṿng quanh.

Em nói và em giữ lời hứa của ḿnh. Ngoài giờ học em về nhà là lo quét nhà, lau bụi cửa sổ. Chị giặt quần áo và đem phơi th́ em phụ gấp quần áo khi chúng đă khô. Em tự lo bài vở ở trường, không đợi đến mẹ và chị kiểm tra, thúc giục. Em không có món đồ chơi nào ra hồn ngoài mấy sợi dây thun, mấy tờ giấy báo để dán diều và mấy lon sữa guigoz đục lỗ để em nuôi dế. Vậy mà em không than thở, khóc lóc hay đua đ̣i có cái này cái kia như mấy đứa bạn học trong lớp hay mấy đứa con cán bộ bên nhà hàng xóm. Em như cái mầm nhỏ bé, gặp phải mảnh đất khô cằn nhưng vẫn ráng vươn lên không chịu lụi tàn.

Mẹ viết thư cho bố, thư nào cũng có chuyện kể về em cho bố hay. Bố viết thư về hỏi thăm con trai của bố, em đọc rồi hỏi mẹ có biết bao giờ bố về hay không. Câu hỏi đó mẹ không bao giờ trả lời được. Người ta mang bố lên tít mù vùng núi thượng du Bắc Việt, cả mấy tháng trời bố mới gởi một lá thư về nhà.

Măi đến năm 79 xảy ra chiến tranh với Trung Quốc bố mới được dời về trại giam ở Hà Sơn B́nh. Mẹ ngồi xe lửa 3 ngày 3 đêm, lặn lội gần cả ngày trời nữa mới t́m được đến trại giam để thăm bố. Mẹ gặp bố chưa tới 1 ngày, rồi lại lặn lội trở về miền Nam, rồi lại 3 đêm 3 ngày ngồi bó chân trên chuyến tàu Thống Nhất chuyến tàu có cái tên lư tưởng mà thực tế lộ tŕnh chứa đầy bao bất trắc, gian nan.

Vậy mà năm sau, mẹ dũng cảm dắt hai chị em ra thăm bố. Đến ga Huế 2 chị em xuống mua cơm dĩa, bận mua bán thế nào mà tàu huưt c̣i chạy 2 chị em mới hay, chạy theo nhảy được lên tàu mà 2 đứa hết cả hồn, xém chút nữa là thành 2 đứa trẻ tha phương cầu thực ở xứ lạ quê người rồi.

Vào đến trại giam, ba mẹ con ngồi trong pḥng đợi của trại. Hôm đó cũng có nhiều người từ miền Nam ra thăm thân nhân. Lúc ḍng người tù bước vào cửa, chị nh́n trong số đó t́m được bố ngay. Bố già đi rất nhiều, ốm và đen thùi lùi. Bố mặc quần áo tù cũ mèm, mốc thếch, mang dép nhựa, không c̣n giống h́nh ảnh bố mà chị nhớ ngày xưa, lúc bố mặc quân phục gọn ghẽ, mai vàng trên cầu vai sáng lóa, giày đánh xi đen bóng, bước từ xe Jeep xuống. Em th́ lại nh́n quanh nh́n quất, măi đến khi bố đến gần, gọi tên em th́ em mới thốt lên: "Bố ơi, năy giờ con cứ nh́n mấy ông cao cao ở kia ḱa, sao bố lùn thế?" làm chị và mẹ đứng ở gần há hốc miệng ngạc nhiên. Ừ, th́ cũng đúng thôi, ngày bố rời nhà em đi vẫn chưa vững, làm ǵ em nhớ được bố ra sao. Mấy tấm h́nh bố mặc quân phục, về sau mẹ lấy kéo cắt bỏ hết, chỉ c̣n chừa lại phần h́nh có khuôn mặt bố thôi, rồi mẹ cũng cất vào ngăn tủ, chỉ c̣n một tấm chân dung của bố treo trên tường, ngày ngày ra vào em thấy, trí óc bé nhỏ thơ ngây của em cứ vẽ vời cho là bố cao lớn vô cùng.

Ba mẹ con được ở chung với bố trong một cái cḥi nhỏ chỉ có độc một cái giường tre chơ vơ cạnh một cái ao trong một đêm, rồi hôm sau lại phải ra về. Trong đoàn người vào thăm thân nhân ở trại, em là người bé nhất, bé đến nỗi em lấy thử cái áo tù của bố mặc ướm vào th́ áo dài đến chấm gót chân em. Bố dắt em qua mấy căn cḥi kia giới thiệu cậu con trai với các bạn tù, có một ông bạn biết làm thơ nảy ư viết tặng bố một bài thơ dài, chị giờ chỉ c̣n nhớ có mấy đoạn thôi:

 

Áo bố mặc vào chấm gót chân

Mặc đi mặc lại mấy mươi lần

Nói sao được thấu ḷng con trẻ

Thánh thót như là khúc nhạc xuân

 

Nắng hạ miền Nam trong sáng lắm

Ruộng vườn hoa trái nở xum xuê

Trăng ngàn gió bể soi đôi ngả

Gió lộng tự do bố chửa về...

 

Gió lộng tự do bố chửa về. Gió lộng tự do, nhưng người ta vẫn nhốt bố của chị em ḿnh năm này qua năm khác. Mẹ thu xếp cho cả nhà ra thăm bố được một lần duy nhất. Mấy năm sau điều kiện tài chánh trong nhà eo hẹp, chỉ có một ḿnh mẹ lặn lội đi thăm nuôi.

Măi đến năm 83 bố được chuyển về trại Long Khánh, chị em ḿnh mới gặp bố lại. Kỳ này cả nhà phải thức dậy từ 3, 4 giờ sáng đón xe đ̣, rồi sau đó c̣n phải ngồi xe lam th́ mới vào cổng trại giam. Em vẫn là một cậu bé mảnh khảnh, lần nào mấy ông tài xế xe lam cũng nhét em ngồi trên nóc xe lam, xe chạy qua không biết là bao nhiêu ổ gà lớn nhỏ đủ cỡ trên đường vào trại, dằn xốc ghê hết biết, mẹ với chị tim đập lô tô sợ em văng té xuống đường th́ khốn. Mà em bám vào xe lam giỏi thật là giỏi, lại chẳng có say sóng ǵ hết. Chẳng bù cho chị, nhiều lần xuống khỏi xe lam là mửa đến mật xanh mật vàng.

Em đă lớn, lên thăm bố em nh́n ra bố ngay từ phía tít xa. Và em xấu hổ khi chị nhắc lại chuyện lần đầu em gặp bố, em lại chỉ nhắm vào mấy bác có dáng người cao ráo, mà chẳng nhớ bố là ai.

Xuân sang, hè tới, thu đi, đông lại... Năm này nối tiếp năm kia, em lớn dần lên trong t́nh thương của mẹ và chị trong ngôi nhà vắng bố. Em đă biết sửa bóng đèn hư, không c̣n phải để mẹ hay chị lui cui bắt thang lên thay nữa. Ṿi nước rỉ cũng tay em chỉnh lại. Dịp Tết đến, em nói với chị mua vôi về để em quét lại tường trong nhà, em quét vôi 4 bức tường đă đành, mà c̣n ráng ngẩng cổ sơn luôn cả trần nhà, nói với chị là mong bố được thả về ăn Tết với gia đ́nh. Giao thừa đến và năm mới đến, bố vẫn bặt tăm. Chị đi xin xăm trên chùa, năm nào xăm cũng bảo là người đi xa vẫn chưa về, của mất vẫn chưa t́m thấy, riết rồi sau vài năm chuyện xin xăm chị cũng chẳng màng. C̣n em th́ năm nào cũng ráng quét vôi sơn cái pḥng khách của nhà ḿnh, mong bố về sum họp với gia đ́nh nhân dịp đầu năm.

Vậy mà đến một năm nọ, bỗng có người quen với gia đ́nh cũng có bố đi cải tạo bảo là có tin truyền miệng là sẽ có thả tù cải tạo ở ngay khám Chí Ḥa ngày đó ngày đó. Chị với em đến ngồi đợi ở trước cửa khám ngay từ lúc trưa cùng với bao nhiêu người khác.

Cổng khám đóng kín, chẳng ai dám đến gần tay bộ đội cầm súng đi qua đi lại trước cửa khám để hỏi han cả. Chỉ ngồi chờ, kiên nhẫn chờ...

Trời chập choạng tối, cổng khám mới mở và một ḍng người từ từ bước ra. Chị và em thay nhau t́m xem có bố hay không trong đoàn người đó. Nh́n suốt từ người đầu tiên đến người cuối cùng, không có ai giống bố hết. Chị muốn khóc, nh́n qua em th́ thấy mặt em cũng méo xệch đi. Rồi bỗng nhiên chị thấy mắt em sáng lên, em kêu to "Bố ḱa" rồi chạy đi.

Chị nh́n theo em, thấy bố đang bước ra khỏi khám Chí Ḥa, d́u một người bạn tù khác. Hóa ra ông bạn của bố bị bệnh về mắt, thị giác rất kém, hầu như không c̣n thấy đường nữa. Em vẫy xe xích lô lại rồi phụ bố d́u ông bạn lên xe để về nhà người thân. Sau đó chị với em mới đi với bố về nhà, chị chở bố trên cái xe PC cà tàng của nhà ḿnh, c̣n em lóc cóc đạp xe theo.

Mười hai năm trời, ngày bố đi em là chú bé tư hon c̣n đi chưa vững, giờ bố về em đă là một thiếu niên, vẫn c̣m nhom như cây sậy nhưng đạp xe nhanh hết biết, c̣n muốn nhanh hơn tốc độ cái xe PC chị đang chở bố đi.

 

Thời gian trôi qua, sau khi bố được thả ra vài năm th́ nhà ḿnh được đi Mỹ nhờ chương tŕnh H.O., định cư ở Maryland. Cả nhà ở tạm trong cái basement của bà cô, em họ bố.

Em rời Việt Nam năm 18 tuổi, vốn liếng tiếng Anh góp nhặt được từ mỗi tuần vài giờ ở bảy năm trung học và vài lớp học thêm. Cả chị và em đều đi học ESL sau khi ghi danh vào college. Cả chị và em đều là khách hàng quen mặt của mấy trạm xe bus của county. Weekend bố mượn được chiếc xe hơi cũ của bà cô, mang ra băi đậu xe của college tập cho hai chị em. Chỉ sau 2 weekends là em đậu bằng lái xe. Chị th́ măi hoài vẫn không pass cái parallel parking test, lần th́ đụng ngă cây cờ làm dấu, lần th́ đậu cách lề quá xa, police đưa cuốn sổ ra đo khoảng cách tới lề đường rồi kêu chị làm lại, chị xoay cái xe măi vẫn không nhích nó vào sát lề hơn chút nào cả, lần nữa th́ làm phần parallel parking trout lọt, đến lúc lái xe ra chị mừng quá lái sai hướng, vào ngay cái lối có bảng màu đỏ to tướng "Do not enter" lại rớt. Bố lắc đầu ngán ngẩm, nói là chắc phải tốn tiền cho chị đi học ở driving school thôi, chứ bố hết cách rồi. Chỉ có em là kiên nhẫn khuyên chị chờ đến hồi nhà ḿnh dành dụm đủ tiền mua xe, em sẽ tập cho chị đến khi nào thi đậu bằng lái xe và lái được trên đường.

Trời mùa thu, mỗi sáng trời c̣n tối om đă có bóng 2 chị em ḿnh đứng ngoài trạm bus, đi 2 chuyến bus mới tới được college. Cả chị với em đều ghi danh học mấy lớp sáng sớm, để sau đó c̣n dư giờ làm work study mà vẫn đón kịp chuyến xe bus cuối ban đêm về nhà. Món đồ đắt giá đầu tiên em mua sau khi làm work study là cái tape recoder để em thâu bài giảng trong lớp về nghe lại. Buổi tối xong bài vở em c̣n lôi mấy tờ báo ra xem, chữ nào không hiểu th́ lại lúi húi tra tự điển. Trên lầu mấy đứa em họ cỡ tuổi em, con bà cô, buổi tối xong bài vở bật TV xem phim hay chơi game đến khuya, tụi nó lúc đầu c̣n rủ em tham dự, nhưng em bao giờ cũng nhă nhặn từ chối. Em nói với chị, ḿnh qua Mỹ chậm hơn mấy đứa em họ của ḿnh cả 10 năm, giờ phải làm sao bắt kịp tụi nó thôi, chị thấy có đúng không. Chị đồng ư với em lập tức.

Ngày đó, ngay cả TV mà hai chị em nhiều lúc c̣n không hiểu xướng ngôn viên nói ǵ, họ nói nhanh quá cỡ, chị em ḿnh nghe chữ c̣n chữ mất, lắm lúc phải bật subtitle mới hiểu sơ sơ họ nói câu ǵ. Chị động viên em, và em khuyến khích chị, chuỗi ngày bỡ ngỡ xa lạ ở cái xứ Mỹ này bớt lạnh lẽo hơn và trôi qua nhanh hơn.

Làm work study một thời gian th́ tụi bạn em quen trong college chỉ cho em một cái job khác: làm busboy ở một nhà hàng Việt Nam trong vùng, cách college vài trạm xe bus. Em đi gặp ông chủ nhà hàng và được nhận vào làm, với điều kiện là em tự sắm cho ḿnh bộ đồ gốm áo sơ mi trắng, quần tây đen và cái nơ cổ màu đen. Quần áo th́ em có, cái nơ kiếm ở đâu th́ em chẳng biết. Em về hỏi chị, chị cũng ngẩn người ra, không dám hỏi mấy đứa em họ trên lầu v́ tụi nó thật ra nói tiếng Việt không rành, c̣n em với chị th́ tiếng Anh lại không thạo. Rồi chị bỗng nảy ra ư kiến là nếu t́m được tiệm bán đồ cưới th́ chắc sẽ mua được cái nơ.

Hai chị em ḍ phonebook t́m Bridal store, rồi ḍ xem chuyến bus nào chạy ngang đó. Cái nơ đeo cổ màu đen nhỏ xíu mà giá đến 7 dollars, chị với em nh́n giá tiền cái nơ đen mà ngơ ngẩn, ngẩn ngơ. Mắc quá xá cỡ, vẫn c̣n thói quen tính chuyển đổi ra tiền Việt Nam, lại càng thấy mắc cắt cổ. Vậy mà vẫn phải mua!

Đêm đầu tiên em đi làm busboy, khuya thật khuya em mới về tới nhà, bố mẹ và chị, cả nhà vẫn c̣n thức để đợi em về. Em hào hứng khoe được đến 4 dollar tiền tip, lại c̣n được bà chủ cho ăn dĩa cơm sườn nướng b́ chả trong bếp. Em có thằng bạn nhà ở gần đó cũng làm trong nhà hàng, hào hiệp cho em đi ké xe mỗi tối những ngày hai đứa làm chung. Vậy là bố khỏi mượn xe của cô để đi đón con ban đêm. Em nói chừng vào tháng nữa con dành dụm th́ sẽ mua được chiếc xe thôi. Em nh́n chị cười, bảo là chừng đó em sẽ tập cho chị thi đậu bằng lái xe, chị em ḿnh chia nhau lái xe, chị sẽ đỡ phải vất vả đi mấy chuyến bus đi làm như trước nữa. Bố mẹ và chị nh́n em, mắt mẹ ươn ướt. Thư sinh trói gà không chặt của mẹ mà bây giờ phải đi lau bàn, dọn chén dĩa ở nhà hàng, khuya lơ khuya lắc mới về nhà, mẹ xót là phải rồi. Chị nh́n em, chỉ mới vài tháng qua Mỹ mà em già dặn, chín chắn hẳn đi, từ dáng vóc đến tính t́nh.

Nhà ḿnh dọn ra riêng. Là dân low income th́ ở khu low income thôi. Chị đi làm về buổi tối, đi ngang qua chỗ đổ rác th́ thấy ai đó bỏ 1 cái desk c̣n mới tinh. Vào nhà chị nói với em. Hai chị em đợi đến khuya mới len lén ra khiêng cái desk vào nhà, lúc đó mới phát hiện cái desk không phải làm bằng gỗ nhẹ tênh mà làm bằng kim loại nặng quá xá cỡ, có lẽ vậy mà dân hàng xóm không ai màng hết. Vả lại có ai mà thiếu đồ dùng như nhà ḿnh đâu. Cả gia đ́nh ḿnh, lúc rời Việt Nam chỉ được mang theo có 20 kư lô hành lư mà thôi! Em không c̣n phải nằm ḅ ra sàn nhà hay ngồi ở bàn ăn trong bếp để học nữa. Cái desk đó thành chỗ học của em trong cả mấy năm trời ở college và university.

Rồi chị với em dành dụm đủ tiền mua cái xe hơi cũ. Có xe, em t́nh cờ đọc báo thấy nhà nọ cũng ở trong ṿng có moving sale, 2 chị em tới xem th́ mua được cái khung giường khổ twin size có 10 dollars. Hai chị em cột cái miếng ván lót giường vào nóc xe không kỹ, vừa chạy chút xíu là miếng ván lọt xuống đường găy đôi, em với chị lượm lại mang về nhà, thành ra cái giường nhỏ em nằm ngủ suốt năm sáu năm ṛng mỗi lần trở ḿnh lại kêu cọt kẹt luôn luôn. Vậy chứ em vẫn gầy, mấy dĩa cơm sườn ở nhà hàng Việt nam không bù lại công sức em bỏ ra chạy bàn, dọn chén, thành ra lo té lọt đất khi vạt giường bị găy là chuyện chẳng bao giờ xảy ra.

Có xe hơi, em giữ đúng lời hứa, kèm chị tận t́nh để chị đi thi. Em lấy cái can nhựa đựng sữa, cắm cây cọc vào giả làm cờ, vạch dấu, rồi tập chị làm parallel parking vào những ngày weekend trong parking của college. Em chỉ cho chị khi nào th́ lui thẳng cái xe, lùi đến đâu th́ bẻ tay lái đến đâu, khi nào th́ quẹo, khi nào th́ ngừng. Em đùa, bảo chị mà thi đậu xong chắc em mở lớp luyện thi cho mấy người thi măi mà không đậu bằng lái xe, thế nào cũng có người tới học cho xem. Trời bắt đầu sang hè, nắng chói chang, em chỉ cho chị mà mồ hôi mồ kê chảy ṛng ṛng trên mặt, ướt đẫm cả áo, chị ráng hết sức tập để mà thi đậu cho nhanh. Rồi chị thi đậu thật với kỷ lục sau 5 lần mới đậu, không hiểu có ai vượt hơn không. Em thấy chị cười tươi như hoa khi bước ra khỏi xe sau khi thi th́ đoán ngay là chị pass. Hương vị cái tô phở 75 ngày đó hai chị em ḿnh tự thưởng cho nhau c̣n vương vấn măi trên đầu lưỡi chị không thôi.

Rồi chị chuyển trường, lên học ở một campus cách nhà cả 5,60 miles. Em th́ vào học trong một university trong thủ đô. Chiều thứ sáu em không đi làm sau giờ học mà lái xe lên đón chị về với bố mẹ và em. Xe cộ kẹt dài dài từ thủ đô ra highway, từ highway vào thành phố nơi có dorm chị ở, em lái mấy tiếng đồng hồ mới lên tới campus của chị, rồi lại lái mấy tiếng đồng hồ mới về được tới nhà. Những lúc ngồi trên xe với em là lúc chị em ḿnh kể cho nhau nghe chuyện học hành, chuyện việc làm. Cả tuần mới gặp nhau một lần, hai chị em có đủ chuyện trên trời dưới đất kể cho nhau nghe. Chị thuật cho em chuyện chị đi thực tập ở một pharmacy, ngày đầu vào tiệm ông pharmacist đă nói ngay là có một khẩu súng nạp đạn sẵn để dấu trong pharmacy, chị không được táy máy sờ đến. Ông c̣n cho hay là ông có một khẩu súng đeo trong người, người pharmacist làm partner của ông cũng vậy. Chỗ đó cách chỗ chị học có vài block, vậy mà đă coi bộ không an toàn rồi, chị nói em có lái xe rủi lạc exit cũng tránh khu đó đừng lái vào, nguy hiểm lắm. Em gật đầu bảo nhớ, rồi lại thuật lại cho chị chuyện được ông chủ nhà hàng cho ăn thịt nai. Tưởng special treat dành cho nhân viên nhà hàng nhân dịp ǵ đó, hóa ra không phải. Ông chủ nhà hàng lái xe ngoài highway gặp con nai bị xe hơi đụng chết nằm đó, thế là ông dừng lại, lượm chú nai mang về bếp của nhà hàng rồi xả thịt nấu lên cho toàn thể busboy và waiter ăn một chuyến. Chị hỏi em thịt nai có ngon không, em bảo cũng được. Tính em thương thú vật chị biết, con nai dễ thương như vậy th́ em thấy nó nằm trong bếp, cặp mắt vẫn c̣n mở to như ngạc nhiên, ăn thịt nó quả không đành.

Rồi đến một năm nọ, trời băo tuyết cả mấy ngày liên tiếp. Chị nói với em đừng lái xe lên đón chị, đường trơn trợt khó lái và nguy hiểm lắm, vậy mà em vẫn ráng cùng với bố đợi đến lúc tuyết ngừng rơi lái xe lên đón chị về ăn Tết với gia đ́nh. Lúc về gặp lại băo tuyết, tuyết rơi trắng xóa đất trời, che mờ cả kính xe, em phải lái chầm chậm từng chút cả một đoạn đường dài. Giữa mùa đông băng giá ở xứ người, nhưng cái Tết tha hương với chị vẫn ấm áp vô cùng, v́ cả gia đ́nh ḿnh được sum họp, bố mẹ chị và em. Rồi chị và em sẽ tốt nghiệp, biết đâu sẽ đi tiểu bang khác làm việc, em nói vậy, dịp nào gia đ́nh ḿnh quây quần lại với nhau là có dịp đó, băo tuyết này không thể ngăn em lên đón chị về. Đường xá c̣n thông, xe cộ c̣n chạy, county c̣n dư muối rải đường th́ lái xe trời tuyết chỉ phải cẩn thận hơn ngày thường nhiều hơn thôi.

Năm chị tốt nghiệp là năm em trúng tuyển vào đại học nha khoa. Chị t́m được Job ở gần nhà và move về sống với bố mẹ th́ đến phiên em lại đi xa. Mẹ với chị đi ra đi vào ngang qua pḥng của em, thấy cái giường em ngủ, cái bàn em học, nhớ em vô cùng.

Mẹ huấn luyện cho em cách mua thịt, mua rau, cách nấu vài món ăn đơn giản. Em đi học ngay Campus chị học ngày nào, weekend nào cũng ráng lái về nhà để thăm bố mẹ và chị đă đành, mà c̣n để ăn cơm Việt Nam mẹ nấu nữa. Mẹ thương con trai út của mẹ, đến khi em trở lại trường vào ngày chủ nhật th́ c̣n mang được theo một lô thức ăn mẹ nấu để ăn dần trong suốt cả tuần.

Bây giờ em không c̣n cái tape recoder để thâu lại bài thầy cô giảng nữa. Sách vở em học cuốn nào cuốn nấy dầy cộm, chị nh́n vào thấy toàn từ chuyên môn chi chit, nh́n chóng cả mặt. Em thuật cho cả nhà nghe chuyện mỗi sinh viên được cho mượn một cái sọ người để học về cơ chế răng hàm mặt, em để cái sọ ở trong pḥng dorm chứ không có mang về nhà. Rồi chuyện lớp chia làm nhiều nhóm, một nhóm 6 đứa thực tập trên một cái xác người, khuôn mặt người chết được băng kín đến học kỳ 2 mới mở ra để học về thần kinh mặt, mỗi nhóm phải cắt xẻ cái xác như là tụi sinh viên y khoa vậy.

Em kể tỉnh bơ, chị nh́n em nói chuyện, không c̣n dấu vết ǵ của chú bé ngày xưa mỗi lần nghe trời gầm, sét đánh là ̣a khóc, trèo lên giường núp vào mớ mền gối chị xây cao như cái nhà nhỏ để bảo vệ em. Em đă là người lớn rồi nhưng với chị và mẹ, em vẫn là chú bé út cưng của cả nhà thôi.

Hết chuyện học trong giảng đường, em lại kể sang chuyện thực tập. Lần đầu tiên chỉ làm có một cái răng bằng sáp gắn vào một hàm răng giả mà em làm tới làm lui cả mấy lần mới coi được, chị nh́n cái răng sáp màu đỏ giống như y một hạt bắp to tướng vậy, mà không dám nói ra sợ em buồn. Rồi chị thắc mắc, không hiểu sao trường có thể đào tạo trong 4 năm từ mấy em bé gà mờ như em mà thành nha sĩ cho được nữa! Hóa ra trường có kỷ luật gắt gao, quy chế thực tập đâu ra đó rất ư là quy củ, nề nếp. Em kể về một bà cô chỉ có một trọng trách là đi ṿng ṿng trong giờ thực tập, xem sinh viên có thực hành đúng thao tác hay không, nếu làm động tác nào sai là bị khẻ tay và nhắc nhở ngay lập tức. Mẹ hỏi em bao nhiêu lần bị khẻ tay rồi, em cười cười, bảo là không tiết lộ được, và rồi thú thật là nội công của bà cô thâm hậu lắm, đứa nào lầm lỗi bị khẻ tay đau điếng là nhớ đời luôn!

Rồi cũng có ngày em được thực tập trên người thật. Bệnh nhân đa số là dân ở các vùng lân cận trường. Ghi tên làm răng ở tại đại học nha khoa th́ đảm bảo là sẽ được làm kỹ lưỡng, chu đáo, vật liệu làm răng tốt, mà giá tiền lại rất ư là phải chăng, nhất là với người không có thu nhập cao, không có dental insurance ǵ cả. Trước khi bắt tay vào làm th́ sinh viên phải đưa cho giáo sư xem một cái treatment plan, thầy gật đầu đồng ư th́ tṛ mới thực hiện.

Vậy là em có dịp thực hành những ǵ đă học, trám răng, nhổ răng, làm root canal, làm crown.... Bệnh nhân của em gồm đủ mọi thành phần, từ những cụ già đến nhổ cả hàm răng để làm răng giả, những người bệnh tâm thần nhẹ ở khu nhà thương gần bên đến trám răng sâu, đến những em bé mới ngồi vào ghế làm răng là khóc la um sùm, dỗ nín để há miệng ra cho nha sĩ khám là cả một nghệ thuật mà em phải phát hiện và áp dụng.

Ngày nọ, có một cô sinh viên trong lớp em vất vả khôn cùng mới nhổ được 1 cái răng của một ông cụ. Lúc ông thầy tạt qua kiểm tra th́ ôi thôi, cái răng cô bé nhổ ra th́ chỉ là hàng xóm láng giềng của cái răng hư! Trường phải mất thời gian và cả tiền bạc để giải quyết ổn thỏa cái case nhổ răng không trúng của học tṛ. Em về nhà, thuật lại chuyện đó, rồi nói với chị và bố mẹ nhớ hoài vụ này, mỗi lần làm ǵ là lại kiểm tra cẩn thận lắm rồi mới bắt tay thực hiện, sau này nghe chuyện đó, chị với mẹ không c̣n đùa gọi em là nha sĩ "nhổ răng không đau" nữa.

Ngày em ra trường, mẹ và chị lên dự lễ tốt nghiệp của em, em giới thiệu với cả nhà 1 cô bé Việt Nam nhỏ nhắn cười có lúm đồng tiền ngày xưa cùng học college với em, bây giờ đang học ở trường dược kế bên. Người ta bảo đại đăng khoa rồi tiểu đăng khoa, chị hỏi nhỏ em xem hai đứa có plan ǵ cho tương lai chưa, th́ em bảo là "Thiên cơ bất khả lậu" làm chị cũng tṛn mắt ngạc nhiên, không hiểu sao em lại biết câu này nữa. Em nói với chị ở Mỹ học tiếng Mỹ, chứ em đâu có quên trau dồi tiếng Việt, chị ơi.

Chị ngồi ở dưới nh́n em lên lănh bằng tốt nghiệp, cái áo thun màu đen có 3 sọc tim tím, cái nón có tua vàng rủ xuống ở một bên, mà xúc động bàng hoàng. Mười năm rồi đó, ngày nhà ḿnh bước xuống sân bay New York, đến bây giờ là cả một đoạn đường dài. Ở cái xứ sở này, giữa những người không cùng màu da, cùng ngôn ngữ, chị em ḿnh đă cố gắng hết sức ḿnh để vươn lên làm lại cuộc đời. Ở đây người ta không xét xem bố mẹ làm nghề ǵ khi em nộp đơn vào đại học, khi em đi interview ở trường nha. Tất cả là điểm số của em, mồ hôi công sức và thành quả của em.

Rồi đến lúc em đi thi lấy license hành nghề. Phần lư thuyết thi không khó, phần thực hành mới gian nan. Em phải thực hành trên một số bệnh nhân thật, mỗi trường hợp đều phải chụp Xray cái răng sẽ làm gởi đi trước để duyệt. Một ông cụ em chữa răng cho trên Campus hào hiệp nhận làm bệnh nhân cho em, bỗng gần đến ngày em đi thi th́ bị heart attack nhẹ phải vào bệnh viện. Em cũng có chuẩn bị plan B, bố mẹ và chị t́nh nguyện đi làm bệnh nhân cho em, nhưng em nói vạn bất đắc dĩ lắm em mới nhờ đến bố, v́ răng bố đă chịu ảnh hưởng rất nhiều của những năm tháng lao khổ trong tù.

Tối trước khi em đi thi th́ nhận được điện thoại của ông cụ bệnh nhân quen, ông cụ đă xuất hiện và kiên quyết đi giúp em cho bằng được. Về sau chị mới hay sáng hôm sau ông cụ đích thân lái xe đi, rồi lái lạc exit chạy ṿng ṿng một hồi mới đến được chỗ em thi. Hôm đó chị và bố mẹ thấy em b́nh tĩnh vô cùng, sau khi thi đậu xong em mới thú thật là khi gần đến giờ mà chưa thấy ông cụ đâu, em sợ ông cụ lại bị heart attack giữa đường th́ khốn, cứ áy náy trong ḷng măi v́ đă không chịu đi đón ông cụ tại nhà mà để cụ lái xe đi.

Em ra trường, có việc làm. Từ trước tới giờ, chị không bao giờ có dịp làm bệnh nhân của em, giờ th́ có dịp để kiểm tra xem nha sĩ của gia đ́nh có mát tay hay không. Ngày nọ, chị lấy hẹn đến chỗ em làm. Cô receptionist bảo chị là chút nữa, doctor Nguyễn sẽ làm răng cho chị. Con bé da trắng tóc vàng mà nói chữ Nguyễn nghe rơ mồn một, làm chị ngạc nhiên hết sức.

Vào gặp em, vừa ngồi xuống ghế làm răng là chị ṭ ṃ hỏi em ngay, sao con bé receptionist nói chữ Nguyễn giỏi thế. Em lúc đó cười quá chừng chừng, nói với chị là phải mất nhiều công sức lắm mới chỉ cho con bé nói được chữ đó. Vùng này Việt Nam cũng đông, tới pḥng khám nha khoa này cũng nhiều ai mà lại không thích khi phát âm mấy cái last name phổ biến của Việt Nam. Em cũng tự hào về cái họ Nguyễn của ḿnh và muốn người khác gọi cho đúng th́ phải chỉ cho họ thôi.

Rồi cô bé Việt Nam cười có lúm đồng tiền năm sau đó ra trường. Rồi bố mẹ, chị và em mang trầu cau và chú heo quay qua nhà cô bé làm đám hỏi. Rồi năm sau nữa là đám cưới. Rồi vợ chồng em mua nhà. Em ở xa, nhưng vợ chồng em thường xuyên gọi điện thoại thăm bố mẹ và chị. Và bây giờ em gọi điện thoại cho cả nhà hay năm sau nữa vợ chồng em sẽ có con, theo ultrasound th́ sẽ là một chú bé con. Em cao hứng vẽ vời chuyện tương lai, khi chú bé lớn lên, em và con trai sẽ cùng chơi ping pong, cùng chơi bóng đá, cùng đi coi soccer ở sân vận động, bao nhiêu là mơ ước.

Chú bé của chị, chàng thư sinh trói gà không chặt của mẹ, giờ thật sự trở thành người đàn ông gánh vác việc nhà rồi.

 Karen N. Nguyễn

 (Bản nguyên tác của người viết)