ĐÀ LẠT

Thơ Phan Nhật Nam
     

Nơi ta đến đầu Xuân
Hai mươi tuổi
Ngày trời vàng rộ rỡ nắng cao nguyên.
Lối qua rừng
Đồi xua đùa gió nổi
Bước chân êm dậy lá cỏ thơm mềm.
Thông nức hương ...
Thông chập chùng liếp sóng
Cành liền cành lên đỉnh tháp xanh non
Chim hót rộn ràng âm ngàn suối đổ
Mimosa vàng lung bóng nước hồ loang.
Bước qua cầu lên cao khu phố nhỏ
Hè đông vui bằng hữu rộn mặt đường
Khung cửa sổ mở ra khu vườn cũ
Thoáng bất ngờ im bặt gió nghe qua.
Sau khúc quanh cảnh sắc dường mới lạ,
Giăng sương mù núi thẩm ẩn trời xa.
Người hoang dă lặng lờ im chân bước
Về cuối rừng mờ mịt dấu hoang sơ
Chỗ tôi đến
Từng phút giây nôn nả...

Bao xúc động trong suốt niềm rạng rỡ
Như khắc giờ đi hết vạn thiên thu
Cùng cây lá
Cỏ hoa
Âm suối đổ ...
Đây trần gian,
Cũng bất tận cơi ngoài.
Nên chợt hiểu
Đá rêu sâu rừng thẳm
Hiển hiện lần rất ngắn phút toàn không
Thoáng cực nhỏ hẳn vụt nơi khoảng trống.
Dâng,
Dâng lên …
Đà Lạt dậy sương mù.
Vô vàn bí ẩn Lăng – Biăng.
Lăng – Biăng !
Lăng – Biăng !
Cánh đại bàng bát ngát
Nghiên qua trời ngờm ngợp rợp uy nghiêm
Hội huy hoàng hoan khúc
Buổi Lâm Viên.

Lâm Viên ! Lâm Viên !
Dậy lên kiêu hănh
Dáng nguy nga cao vút dặm Trường Sơn
Giang cánh tay ôm trọn cơi Tây Nguyên
Bước mạnh mẽ xuống miền Đông thẩm bóng
Chuyển về sông hơi thở động lá rừng
Theo dặm dài hun hút sóng Đồng Nai.

Ôi căng phồng dâng cảm xúc rưng rưng 
Đứng hùng vĩ giữa trời cao đất rộng
Hớp lấy đủ hương thông nức âm lộng
Cúi bên hồ suốt đáy nước rất trong
Muốn ôm hết rừng cây run rẩy bóng
Từng lá hoa im lặng giữa vô cùng.

Cũng nơi đây nhỏ bé thoáng trông nghiêng,
Ta nh́n thấy mắt người xanh gấm đọng.
Bên kia đồi
Thông im
Ch́m bóng khuất
Về bao giờ...
Mờ loăng khói hồ loang
Giữa lạnh tanh rờn rợn chết ban chiều.

Đà Lạt nhạt nhoà,
Lẫn khuất nhẹ tênh…


Từ những Ngày Xuân,
1961, 63 , 64…
Để vượt sống,
Hai mươi hai năm sau,
1986, Thanh Cầm
Thanh Hoá

Phan Nhật Nam