Thi Sĩ Hữu Loan
( ghi chú của BS )
Nhắc
đến Thi Sĩ Hữu Loan là người ta nhớ ngay đến bài thơ
" Màu Tím Hoa Sim " với
hình ảnh luôn luôn ray rứt trong tâm hồn người đọc :
"Chiếc bình hoa ngày cưới
Thành bình hương tàn lạnh vây quanh..."
Trước 1975, Bài thơ Màu Tím Hoa Sim đã được Phạm Duy và Dũng Chinh phổ nhạc trong điệu Bolero, chậm rãi , kể lễ nỗi đau đớn khôn nguôi của một mối tình thời chiến chinh...
Sau 1975, nhiều người nghĩ rằng Hữu Loan đã chết từ lâu rồi nhưng thật sự nhà thơ đa tài này hiện vẫn còn sống tại Thanh Hóa. Năm nay, Ông 87 tuổi, trí óc còn rất minh mẫn.
Đã hơn nửa thế kỷ nay, thi sĩ Hữu Loan vắng bóng trên văn đàn , được hỏi vì lý do gì, Ông cho biết " dưới chế độ Cọng Sản, làm thơ là phải ca tụng Đảng Cọng Sản, ca tụng Chiến Tranh, đề cao Hồ Chí Minh và vì là người hay cãi, thích chống đối, nên không thể làm những gì trái với suy nghĩ của mình"
Ông đã bỏ về quê làm ruộng, đi thồ đá , củi, nứa và cuộc đời của Ông đã bị Đảng trù ếm, gây rất nhiều khó khăn, kể cả việc Đảng đã nhiều lần chỉ thị người đầu độc giết Ông. Thời gian đi thồ bằng xe ba bánh, Chánh Quyền địa phương đã từ chối bán bánh xe cho nhà thơ Hữu Loan , nên Ông đã phải xoay qua dùng xe kút kít bánh đẻo bằng gỗ để đi thồ và cuối cùng phải gánh bằng vai mà kiếm sống.
WEB Một Thời Phan Châu Trinh Đà Nẵng thân mời qúi bạn đọc nghe nhà thơ Hữu Loan , nhân chứng sống, nói về cuộc đời của Ông dưới chế độ Cọng Sản Miền Bắc qua cuộc phỏng vấn của Đài BBC:
Màu Tím Hoa Sim
Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng đang xanh
Tôi người vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Lỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê...
Nhưng không chết
Người trai khói lửa
Mà chết
Người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh
Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được nhìn nhau một lần
Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa một mình
đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...
Một chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường Đông Bắc
Biết tin em gái mất
trước tin em lấy chồng
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về cỏ vàng chân mộ chí
Chiều hành quân
Qua những đồi sim
những đồi sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Nhìn áo rách vai
Tôi hát
trong màu hoa
(áo anh sứt chỉ đường tà
vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu...).