Tôi đứng
đó cơn
mưa chiều chưa dứt
Tiếng c̣i vang,
tàu tách bến từ lâu
Bầu trời mưa
nặng hạt bóng em đâu
Trong chốt lát
chuyến tàu xa vĩnh biệt
Mưa Hội-an
đông buồn thêm thấm
thiết
Đường
t́nh qua Khổng-Miếu nước
sông dâng
Sao em không nán
lại đợi Xuân sang
Xuân rất đẹp
mơ màng trên phố Hội
Em xa anh trời
thêm mùa lũ mới
Như ḷng anh thác
lũ ngậpä trào dâng
Nỗi niềm yêu
qua phố lạnh chênh vênh
Ḍng nước
ngập bến chờ sông
Cửa-Đại
Xa nhau chi nghe ḷng
ai thỏ thẻ
Duyên hửng
hờ bên t́nh lẻ xa xăm
Chùa Cầu xưa
nhộn nhịp cũng buồn tăm
Tô ḿ Quăng
Cẩm-Hà thương ghế
đợi
Em đi rồi
bản nhạc vàng không trổi
Thuận-T́nh câu
ḥ đợi bóng người xưa
Ḷng cách chia,
nhớ mấy nói cho vừa
Màu aó trắng,
em ngày xưa Hoàng-Thị
Nơixa,em t́nh
nồng hay vẫn thế
Một lần
đi có biết được ngày
sau
Anh về ôm căn
gác, gối mây sầu
Thôi vĩnh
biệt câu chào thay phố cổ
Mai trở
lại, có về thăm chốn cũ
Nhặt dùm anh
từng kỹ niệm, tên
đường
Đặt cành
hoa trên
nấm mộ yêu
đương
Anh chôn cả
tấm long anh tan nát.
Trần
Thanh Hựu
|