Quan “Thái Thú” vâng lệnh của Bắc Kinh
Vơ Long Triều
Trung Cộng không cần phải dùng vơ lực xâm chiếm. Nước ta sẽ bị quan thầy cai trị như Tân Cương và Tây Tạng. Mười lăm ông ngồi trong Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ là những quan “Thái Thú” vâng theo lệnh của Bắc Kinh.16 chữ vàng, “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai.” Và 4 tốt, “Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt.” Những chữ vàng và cái tốt đó tác hại vô cùng to lớn đối với đất nước và lợi ích quốc gia. Sự nhún nhường, khiếp sợ, hèn nhát hay là thuận ư tiếp tay của Hà Nội, cho phép Trung Cộng gây nguy hại cho nền kinh tế bằng cách đưa hàng hóa, bị thế giới chê trả v́ khám phá có độc, tràn sang Việt Nam vừa làm cho nền công kỹ nghệ nước nhà bị đ́nh trệ vừa đầu độc dân chúng. Ấy vậy mà một tên tham vụ kinh tế quèn của Ṭa Đại Sứ Trung Quốc, Hồ Tỏa Cẩm, họp báo lớn tiếng yêu cầu nhà cầm quyền Hà Nội phải cảnh cáo và có biện pháp đối với báo chí và vị giám đốc Cục Kiểm Soát Thực Phẩm Việt Nam dám chê hàng Trung Quốc. Tên này lớn giọng nói, “Hiện chúng ta có quan hệ hợp tác toàn diện giữa hai nước xă hội chủ nghĩa cho nên báo chí phải làm theo sự thỏa thuận của hai chính phủ.”
Mặc khác, hàng trăm ngư dân Việt Nam đánh cá trong hải phận của ḿnh, bị tàu Trung Quốc chận bắt người, cướp cá, phá lưới, phá tàu và giam cầm đ̣i tiền chuộc! Những chiếc tàu đó chính thức mang cờ Trung Quốc có tên hiệu tàu đầy đủ, thế mà phát ngôn viên cộng sản Hà Nội không dám nêu dích danh tàu của ai, chỉ dám gọi “tàu lạ”! Ngược lại, ngư dân Trung Quốc đánh bắt cá trong vùng biển Việt Nam, Hải Quân Hà Nội chỉ dám cảnh cáo và dẫn độ họ ra hải phận quốc tế, không dám bắt giữ như chính phủ Phi Luật Tân đă làm và đ̣i Trung Quốc phải công khai lănh về, bảo đảm không tái phạm. Riêng Việt Nam không dám có một lời phản đối mạnh mẽ.
Gần đây ngày 6 tháng 11, 2009, trong bài “Cộng Sản Hà Nội Hán Hóa Việt Nam” đăng trên nhật báo Người Việt, tôi trích dẫn lời kêu gọi của Trường Chinh, tổng thư kư đảng Lao Động, sau là tổng bí thư đảng cộng sản như sau, “Việt Nam của chúng ta là một nước biết bao lâu làm chư hầu cho Trung Quốc. Đồng bào của ta nên loại hẳn cách viết theo lối Tây, hăy trở về với chữ của ông bà ta là chữ nho của Trung Quốc. Vả chăng người Trung Hoa, bạn của ta - mà có lẽ là thầy của chúng ta nữa - ta không hổ thẹn mà nh́n nhận như thế. Ta hăy bỏ bệnh viện của chúng, ta hăy dùng thuốc dán của ông cha ta để lại và nhất là dùng thuốc Tàu danh tiếng khắp cả hoàn cầu.” (Truyền đơn số 284/LD, báo Tiếng Dội số 426 ngày 24 tháng 8, 1951 của miền Nam tự do đăng lại để vạch mặt bọn bán nước, hiện c̣n lưu trữ tại British Museum-London Anh Quốc) .
Sau Trường Chinh đến Phạm Văn Đồng kư bản văn nh́n nhận quyền Trung Quốc nới rộng hải phận.
Đến lược Nguyễn Tấn Dũng “triều cống” cao nguyên cho Trung Quốc mà ngay cả Đại Tướng Vơ Nguyên Giáp, một công thần khả kính lừng danh viết thơ phản kháng cũng không được. Sự kiện mà kư giả David Filling của báo Financial Times dùng chữ “pay tribute” (cống vật) để diễn tả. Và tệ hại hơn nữa là có tiếng đồn Trung Quốc hối lộ cho Dũng 250 triệu US đô la. Có hay không chỉ một ḿnh ông Dũng và người đưa tiền biết.
Ngày 25 tháng 5, năm 2009, Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh tiếp Bộ Trưởng Ngoại Giao Trung Quốc Dương Khiết Tŕ, xác định liên hệ Việt-Trung măi măi dựa trên 16 chữ vàng và 4 cái tốt. Mạnh lại c̣n hứa nâng “hợp tác toàn diện” lên mức độ cao hơn!
Nh́n lại quá khứ, báo chí đă từng đưa tin, chỉ đích danh nhiều xă, huyện, tỉnh, có công nhân Trung Quốc tập trung đông đúc, lập đường sá đặt tên bằng chữ Hán. Người Việt phạm pháp bị chúng bắt giữ và tự ư xử trị. Công an Việt Nam đ̣i trả người, chúng không giao. Nhiều nơi công nhân Trung Quốc rượu chè say sưa ăn uống không trả tiền bị chủ nhân người Việt lôi kéo ấu đả, cả trăm công nhân Trung Quốc kéo nhau đánh đập dân làng công an không dám can thiệp. Thực tế đă có nhiều xứ “tiểu Trung Quốc” rải rác khắp nơi. Trong khi đó nhà cầm quyền Hà Nội lại cho phép người Trung Hoa tự do ra vào Việt Nam không cần có hộ chiếu hay giấy tờ tùy thân. Đúng như Phó Thủ Tướng Tố Hữu khẳng định:
“Bên nầy biên giới là nhà,
bên kia biên giới cũng là quê hương”Cộng sản Bắc Việt c̣n có bài ca như sau, “Việt Nam Trung Hoa, núi liền núi, sông liền sông, chung một biển Đông, mối t́nh hữu nghị sáng như rạng đông. Đêm sông núi cùng một ḍng, tôi nh́n sang đấy, anh nh́n sang đây, chúng ta sống chung nghe tiếng gà gáy cùng. Chung một ư, chung một ḷng, Đường ta đi hồng màu cờ thắng lợi. Nhân dân ta ca muôn năm Hồ Chí Minh-Mao Trạch Đông.”
Rơ ràng là công sản Hà Nội đă thuận ḷng dâng cả nước cho Trung Cộng rồi. Từng bước, Trung Quốc lấn dần bằng cách bỏ tiền đầu tư vào mọi ngành nghề, đấu thầu thực hiện mọi thứ công tác mà nhà cầm quyền Việt Nam từ địa phương đến trung ương phải có bổn phận cho họ trúng thầu như thực tế đă chứng minh.
Ngày nay, lại thêm việc chín tỉnh phía Bắc và một tỉnh phía Nam cho mướn đất dài hạn 50 năm, nói là để trồng cây gây rừng. Thật là một tai hại vô cùng khủng khiếp xét về nhiều mặt. Tôi tin chắc không thể nào 15 thành viên của Bộ Chính Trị không thấu hiểu điều đó. Tôi cũng tin chắc rằng sự nhận xét của chuyên gia Vũ Ngọc Tiến là không đúng khi ông cho rằng, “Dưới không dám phê b́nh trên, để cho trên muốn làm ǵ mặc ư th́ trên cũng thả lỏng cho dưới tha hồ đem tài sản quốc gia trao đổi bán chác kiếm miếng lợi riêng.” Ngược lại tôi tin là trên dưới cấu kết bao che nhau với mục đích cùng chung phục vụ quan thầy, bán nước cầu vinh trục lợi!
Những tai hại trước mắt:
Thứ nhứt là đốn cây phá rừng để trồng lại sẽ ảnh hưởng đến môi trường, gây lụt lội bất thường, điều này đă xẩy ra cho các tỉnh Sơn La, Lào Cai, Yên Bái, Cao Bằng mà v́ nhà cầm quyền địa phương ở đó cho khai thác khoáng sản bừa băi. Kết quả thấy liền là trâu ḅ ở các tỉnh đó đă chết v́ thiếu cỏ và thời tiết quá lạnh, đó là theo bản tin đài SBTN loan tải ngày 22 tháng 2, 2010.Tai hại thứ hai là đốn cây hay trồng cây gây rừng cần nhân công, do đó sẽ có một cuộc di dân ào ạt v́ các công ty Trung Quốc đưa nhân công của họ sang lập làng xă riêng biệt như họ đă từng làm từ trước đến nay.
Tai hại thứ ba là những mảnh đất sát biên giới sẽ trở thành đất của Trung Quốc bằng cớ là việc cấm mốc phân ranh biên giới phía Bắc có rất nhiều nơi người Trung Hoa vào sâu trong đất Việt canh tác mang danh tính là thành viên của hợp tác xă Tàu, do đó ranh giới Tàu phải ăn sâu vào đất Việt. Bộ Chính Trị đảng và nhà cầm quyền Hà Nội không thể quên điều đó. Năm mươi năm sau, với sự lưu manh tráo trở và trâng tráo ỷ mạnh hiếp yếu của đồng chí Bắc Kinh, bản đồ Việt Nam sẽ đổi dạng một cách bi thảm.
Tai hại thứ tư là các nhà doanh nghiệp đầu tư Hồng Kông, Đài Loan, Trung Quốc đều là người Hoa. Với chiêu bài trồng rừng, mướn đất 50 năm họ có quyền khai thác những quặng mỏ quan trọng quí giá như sulfua đa kim giàu chất vàng bạc, uranium. Sự nghiên cứu địa chất của người Pháp và Việt trên những vùng đất thật cổ này cho biết kết quả có rất nhiều khoáng sản và kim loại quí. Điều mà Trung Quốc bỏ tiền của ra mua hay mướn đất ở nhiều xứ Châu Phi và Châu Mỹ La-Tinh để t́m kiếm những quặng mỏ mà Trung Quốc có nhu cầu ngày càng cao. Cũng giống như trữ lượng khổng lồ dầu khí nằm dưới ḷng đáy biển của các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa khiến cho Bắc Kinh sinh ḷng tham và đẩy mạnh chính sách bành trướng bá quyền.
Tai hại thứ năm, do hai vị tướng lănh giàu kinh nghiệm, Đồng Sĩ Khuyên và Nguyễn Trọng Vĩnh, nói lên, là các vùng đất địa đầu có ư nghĩa chiến lược vô cùng quan trọng. Hai ông đưa ra những đề nghị hữu lư nhưng Bộ Chính Trị phớt lờ cũng như đă từng khinh khi lời cảnh giác của Tướng Vơ Nguyên Giáp phản đối việc cho Trung Quốc chiếm đóng cao nguyên. Tướng Đồng Sĩ Khuyên và Nguyễn Trọng Vĩnh cũng đă từng tố cáo Tổng Cục II và T4, một vụ án quan trọng gây chia rẽ nội bộ đảng không ít, nhưng Nông Đức Mạnh cầm đầu Bộ Chính Trị đă “khoanh lại” không dám khui v́ hai trọng tội là Lê Đức Anh và Đỗ Mười nổi tiếng là “bạn bè tốt” nhứt và “đồng chí tốt” nhứt của thế lực Bắc Kinh.Sự bất măn oán hờn tràn lan trong xă hội đến nỗi một blogger trẻ tuổi biến đổi 16 chữ vàng thành 16 chữ oán, “Láng giềng khốn nạn, cướp đất toàn diện, lấn biển lâu dài, thôn tính tương lai.”
“16 chữ vàng” của Trung Quốc sau khi đă được một blogger biến cải cho sát với thực tế
Ngày 6 tháng 1, năm 2010, Đại Sứ Đặc Mệnh Toàn Quyền Trung Quốc Tôn Quốc Tường họp báo chuẩn bị cho các hoạt động của Năm Hữu Nghị Việt-Trung giải thích việc tranh chấp biển Đông nói rằng, “Hai nước đều là xă hội chủ nghĩa, do đảng cộng sản lănh đạo với thể chế một đảng cầm quyền nên sẽ dễ giải quyết vấn đề tranh chấp.” Ông Tường c̣n đưa ra lời hăm dọa “Hợp tác sẽ phát triển, đấu tranh sẽ thất bại.” Chủ nghĩa bá quyền của Bắc Kinh đă hiện rơ, và sự quy lụy hèn nhát, bán nước cầu vinh trục lợi của Hà Nội đă được chứng minh qua nhiều sự việc. Viễn tượng mất nước và âm mưu “Bắc Thuộc” đang được thực hiện dần dần qua sự tiếp tay của đảng Cộng Sản Việt Nam. Chỉ khi nào đồng bào trong và ngoài nước không c̣n sợ hăi, vùng lên xóa bỏ chế độ độc tài, hay khi nào ḷng yêu nước và tự ái dân tộc của quân đội cộng sản thúc đẩy họ đứng lên lật đổ bọn cầm quyền bán nước th́ mới hy vọng đoàn kết được toàn dân chống Trung Cộng xăm lăng.
Vơ Long Triều
Web Một Thời Phan Châu Trinh Đà Nẵng
http://phanchautrinhdanang.com/