Trịnh Ngữ Ngôn, tác giả của bài thơ

         Quê Hương Và Chủ Nghĩa, và những bài thơ khác


 

By HoangHac • Mar 1st, 2010 • Category: Thơ


(H́nh: Đại học Luật Khoa Sài G̣n)    

Tháng trước, nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh đă minh xác với BBT NguoiVietBoston bài thơ Quê Hương Và Chủ Nghĩa không phải là của ông. Cách đây ba hôm chúng tôi nhận được email của tác giả kư tên Trịnh Ngữ Ngôn, hiện đang sống tại Việt Nam, cách Sài G̣n khoảng 100 cây số, xác nhận bài thơ Quê Hương Và Chủ Nghĩa. Ngoài ra, nhà thơ Trịnh Ngữ Ngôn c̣n gởi kèm một số bài thơ khác cũng chuyên chỡ một tâm t́nh và với cách diễn đạt ngôn ngữ tương tự như bài thơ Quê Hương Và Chủ Nghĩa.

Trong email thứ hai chúng tôi nhận được hôm nay, v́ lư do an ninh cá nhân, tác giả Trịnh Ngữ Ngôn đă không thể tiết lộ ǵ nhiều hơn ngoài việc cho chúng tôi biết ông sinh năm 1951, cùng gia đ́nh di cư từ Bắc vào Nam 1954. Năm 1975, tác giả là sinh viên năm cuối đại học Luật Khoa Sài G̣n. Tác giả không sáng tác nhiều và chỉ phổ biến trong ṿng bạn bè thân thiết. Bài thơ Quê Hương Và Chủ Nghĩa có thể đă qua ngă bạn bè của ông mà lưu hành trên Internet. Chúng tôi xin chân thành cám ơn nhă ư của nhà thơ Trịnh Ngữ Ngôn và lần nữa giới thiệu bài thơ Quê Hương Và Chủ Nghĩa cùng một số sáng tác khác của nhà thơ Trịnh Ngữ Ngôn.

NguoiVietBoston


Quê Hương và Chủ Nghĩa
        (Gửi tuổi trẻ Việt Nam)

Em hăy ngồi xuống đây
Anh kể câu chuyện này
Trên cánh đồng cỏ cháy,
Ngậm ngùi như khói bay,
Con ngựa già một đời,
Chưa thấy được ngày vui,
Mắt mỏi ṃn trông đợi,
Những mầm cỏ xanh tươi.
Đă bao nhiêu năm rồi,
Hướng nh́n về xa xôi,
Tâm tư đau nhức nhối,
Cuộc đời vẫn nổi trôi.
Em nh́n về tương lai,
Cố giấu tiếng thở dài,
Mắt dường như ngấn lệ,
Có phải v́ khói cay?
Em thấy đó, trên đường đi không đến,
Quê hương đau, chồn cáo vẫn nghêng ngang
Những con thú người nhảy múa kiêu căng
Ngửa mặt hú một bài ca chủ nghiă.
Ngôn ngữ văn nô, đỉnh cao trí tuệ,

Chủ nghĩa dạy em, thù hận hờn căm
Chủ nghĩa dạy em, độc ác bất nhân
Chủ nghĩa dạy em, lọc lừa xảo trá
Chủ nghĩa dạy em, dối gian trăm ngả
Chủ nghiĩa dạy em, bội phản vong ân
Chủ nghĩa dạy em, giết chết lương tâm
Chủ nghĩa dạy em, vô thần đấu tố
Chủ nghĩa mù, rước voi dày mả Tổ
Chủ nghĩa ngu, thờ đồ tể ngoại bang
Chủ nghĩa bưng bô, xây dựng thiên đàng
Chủ nghĩa lừa em, những con ḅ sữa
Chủ nghĩa bất lương, ma cô nhà chứa
Chủ nghĩa tú bà, dụ dỗ thơ ngây
Chủ nghĩa c̣ mồi, vơ vét luôn tay
Chủ nghĩa cai thầu, bán buôn Tổ-Quốc
Chủ nghĩa lưỡi câu, móc mồi dân tộc
Chủ nghĩa bịp lừa, bánh vẽ tự do
Chủ nghĩa cá ươn, tư tưởng vong nô
Chủ nghĩa chết đi, Quê Hương vẫn sống
Ai nhân danh hạnh phúc
Thứ hạnh phúc ngục tù
Ai nhân danh dân chủ

Thứ dân chủ si ngu
Ai nhân danh chân lư
Thứ chân lư đui mù
Bao nhiêu năm, ai nhân danh chủ nghĩa,
Tự-Do xích xiềng, Dân-Chủ dối gian
Mác-Lênin, đâu phải người Việt Nam!
Sự thật đó có làm em đau nhói?
Vẫn chập chờn lượn bay bầy quạ đói
Chồn cáo kia có ŕnh rập trước sau

Ngẩng mặt cao và đừng sợ đớn đau
Đứng lên em bằng tâm hồn biển động.
Em đứng lên như đại dương dậy sóng
Tiếng sét thần tuổi trẻ nổ ầm vang
Những tượng h́nh, chủ nghĩa, phải tiêu tan
Cây Dân-Chủ bừng lên ngàn sức sống,
Em bây giờ khôn lớn
Mắt rực lửa yêu thương,
Biết đâu là sự thật
Em t́m thấy con đường.
Tự-Do sẽ nở hoa
Trên quê hương khốn khó
Anh như con ngựa già
Vẫn cúi đầu kiên nhẫn
Đốt những đám cỏ khô
Dọn đường cho em đi làm lịch sử.

Trịnh Ngữ Ngôn

———————————
Sáo Già và Mùa Đông

Một buổi sáng mùa thu
Trời lăng đăng sương mù
Sáo con buồn ngơ ngác
Nh́n sáo già xác xơ.

Mùa đông sắp trở về
Sáo già ḷng tái tê
Mồi ngon t́m không thấy
Mùa đông dài lê thê.

Cỏ rơm giờ nặng triũ
Cánh mỏi trước gió cuồng
Sáo già buồn biết mấy

Rưng rưng nh́n sáo con.

Đời con rồi lận đận
Núi rừng con lớn khôn
Bạo tàn dương vuốt nhọn
Cạm bẫy nơi ruộng đồng.

Loài người gian ác lắm
Con chớ thích mồi ngon
Lưới kia chờ ụp xuống
Đường sinh cơ không c̣n.

Đời ta nhiều vất vả
Bao phen thoát gông cùm
Đôi cánh giờ tơi tả
Nuôi cho con lớn khôn,

Giờ mùa đông đă về
Nh́n con lạnh cóng da
Mỏ non vụt chiêm chiếp
Biết t́m mồi đâu ra?!

Thôi ráng ngủ đi con
Mai ta kiếm mồi ngon
Như con hằng mơ ước
Khi mùa đông không c̣n.

Con hăy tập kiên nhẫn
Chớ réo ḥ véo von
Khi loài người nh́n thấy
Đường sinh cơ không tṛn.

Một ḿnh con rong ruổi
Khi già ta chết đi
Mong con đừng đắm đuối
Giữa cơi đời sân si.

Ta vẫn nuôi mộng ước
Đời con sẽ tự do
Nh́n trời vang tiếng hót
Không như ta ngày xưa.

Trịnh Ngữ Ngôn – Sg


Như Cây Thánh Giá

Anh lặng đứng với đôi mắt rực niềm tin
Nh́n cây Thánh Giá bằng trái tim bé nhỏ
Có nghiă ǵ đâu cuộc đời như mây gió
Có nghĩa ǵ đâu những khốn khó đợi chờ,

Các em hăy nh́n xem,
Bạo lực vênh vang quyền thế,
Đày đọa nhau: Nhân danh t́nh nhân loại!
Khinh miệt nhau: Nêu cao ḷng nhân ái!
Con người đă mất mầu xanh trong ánh mắt
Con người đă quên đi hai tiếng thương yêu,
Trái tim hôm nay lạnh lùng như sắt thép
Trong hạnh phúc đă có mầm bất hạnh.

Con người đă giết nhau bằng nụ cười rất khẽ
Con người đă hại nhau bằng mắt nh́n rất nhẹ,
Bởi v́, trong nụ cười có dấu gươm dao
Trong mắt nh́n có cả một trời thù hận.
Các em hăy nh́n xem,
Mặt phải là yêu thương
Mặt trái là tị hiềm ghen ghét
Ngôn ngữ giống như một tên hề láo khoét.

Thương yêu phải là mầu xanh lúc ban dầu
Thương yêu phải là mầu hồng khi chờ đợi
Nhưng thảm cảnh của con người
Chứa đựng trong ngôn từ gian dối.

Ngôn ngữ của t́nh yêu là im lặng
Ngôn ngữ của t́nh yêu là ánh mắt bao dung

Là hy sinh, là tha thứ vô bờ
T́nh yêu phải được dinh dưỡng
Bằng ngọn lửa nhiệt t́nh chân thật.

Các em hăy thắp lên ngọn nến yêu thương
Niềm tin của các em sẽ sáng ngời
Trên môi luôn nở nụ cười hạnh phúc,
Mặc gió lớn cuồng phong
Mặc bóng tối vây phủ hăi hùng,
Với đôi tay bé nhỏ
Với tâm hồn mênh mông
Bằng ánh mắt, một ngôn ngữ của linh hồn,
Các em sẽ chắn cuồng phong, đuổi xua bóng tối.

Đă lâu rồi trên con đường nghẽn lối, xa xăm
Anh ra đi với mắt nh́n sâu thẳm
Anh trở về với những hạt bụi u sầu
Những cuộc vui chơi có nghiă lư ǵ đâu
Trong ly rượu ngọt luôn ẩn tiềm cặn đắng!
Tự bản chất, t́nh yêu là ánh sáng

Tự bản chất, t́nh yêu là bóng mát hương nồng
Thượng Đế luôn độ lượng khoan dung,
Tại sao con người với nhau không khoan dung độ lượng!?

Các em có thấy không
Cây Thánh Giá trổ bông
Dưới nắng hồng thiêu đốt
Trên chông gai mênh mông

Thánh Giá không hận thù
Thánh Giá là yêu thưong
Thánh Giá là ánh sáng
Thánh Giá ngào ngạt hương.

Trịnh Ngữ Ngôn – Sg

 

Trên Cánh Đồng Cỏ Cháy

Tuổi trẻ sẽ vươn lên,
Như b́nh minh rạng rỡ.

Em ơi, ngồi xuống đây
Nghe chuyện xót xa này
Chuyện thế hệ cha mẹ, các chị, các anh
Những con ḅ già hôm nay gặm cỏ cháy
T́m cho em ḍng sữa ngọt ngào.

Cha mẹ, các chị các anh đă xót đau
Bao nhiêu năm chăm bón
Bao nhiêu năm nghẹn ngào
Trên môi em nở thêm đoá hoa sầu héo hắt,
Các anh các chị biết nói làm sao!?

Anh muốn gieo trong mắt em màu xanh lúa mạ
Chị muốn cấy trong tim em mầm hạt yêu thương
Cha muốn tóc em xanh như lá thắm trên rừng
Mẹ muốn hồn em ôm ấp cả Thái-b́nh-dương,
Nhưng hôm nay anh chị buồn rưng rưng
C̣n lại ǵ sau những lần vấp ngă!

Em hăy nh́n – Mẹ hiền xơ xác quá!
Giọng Cha già, ôi buồn bă làm sao!?
Cánh đồng xanh tươi tựa một giấc chiêm bao
Những con ḅ sữa, ḅ già hôm nay gặm cỏ cháy
Này em, các chị các anh tủi hờn biết mấy!

Này em,
Thế hệ cha mẹ các chị các anh
Để lại cho em một gia tài khốn khó
Con đường em đi chông gai nhiều quá độ
Xin em đừng oán ghét, rủa nguyền
Hăy xót thương cho các chị các anh.

Tư tưởng mượn vay, lừa dối,
Tuổi trẻ nghẽn lối, ngậm ngùi
Những con ḅ già ngẩn đứng trông xuôi
Mơ ước đến một cánh đồng xanh cỏ.
Anh biết em có nhiều nỗi buồn không nhỏ
Nhưng trước em,
Cha mẹ, các chị các anh đă nhói đau
Trái tim rướm máu
Mắt dại u sầu,
Bên dưới hun hút hố sâu
Gốc cây, con chồn ẩn náu
Bụi rậm, lũ cáo chực chầu
Em thấy chăng, trán cha hằn khổ đau
Trên miệng mẹ tiếng thở dài thảm năo
Môi chị, mắt anh giờ đây buồn khô héo
Nh́n Quê Hương mà đau xót vô vàn.

Tuổi trẻ các em,
Những cánh chim nh́n xa, mơ ước
Những tâm hồn ngập nắng yêu thương
Không sợ gian nan, bạo lực – Lên đường!

Phần cha mẹ, các chị, các anh
Vẫn băng rừng vượt núi
T́m những ngọn cỏ xanh
Làm ḍng sữa ngọt ngào nuôi em sống.
Em cứ vui cứ cười,
C̣n những khổ đau, cay đắng một đời,
Để dành phần các anh các chị.

Xin mầm hạt yêu thương trong tim em hé nhụy
Tâm hồn em bát ngát Thái-b́nh-dương
Và tóc em xanh như lá thắm trên rừng
Trong mắt biếc thương yêu c̣n măi măi
Để anh chị nh́n em, mừng biết mấy!

Với niềm tin tràn dâng
Với hy vọng ấp ủ tận đáy ḷng
Các chị, các anh biết em sẽ làm lên lịch sử,
Để cánh đồng cỏ cháy phục sinh
Vầng trán mẹ cha không c̣n dấu vết ưu phiền

Đôi môi chị thêm duyên,
Và mắt anh cười vỡ tan màu u tối.

Rồi đây những bước chân tuổi trẻ của em
Sẽ đi trên cánh đồng cỏ Quê Hương
Nơi có những con ḅ già cười ra nước mắt
V́ cánh đồng cỏ cháy đă phục sinh.

Trịnh Ngữ Ngôn – Sg

 

Nhổ cỏ đi em

Các em của anh của chị,
Sao hôm nay các em ngồi tư lự
Mắt thơ ngây thấp thoáng vết đau buồn
Nhổ cỏ đi em,
Nhổ cho sạch để cây lúa cụm ḿ lên tươi tốt
Lấy tuổi xanh làm phân bón vun trồng
Ngại ngần chi nắng hạ với mùa đông
Manh áo mỏng đầu trần em dấn bước.

Các em của anh của chị,
Em hăy trông,
Cha già mím môi vung cao cuốc
Chém những nhát oan hờn
Bổ những phát đau thương
Đất nẻ ra dưới những nhát cuốc đoạn trường
Nơi mặt cha nhỏ ṛng ṛng uẩn ức
Mồ hôi chảy hay lệ già nhẫn nhục?!
Nhổ cỏ đi em,
Nhổ cho sạch để ngày mai bắp khoai nuôi ta sống.

Em hăy trông,
Giữa cánh đồng nắng chói chan hừng hực
Mẹ khom lưng như tù phạm lưu đày
Chiếc cuốc cùn mẹ vẫn xới măi không ngừng tay
Áo rách lưng, nắng nhảy múa trên da gầy.

Các em của anh của chị,
Nhổ cỏ đi em, mau lên chứ,
Sợ chi cỏ tranh sắc, cỏ gấu gai
Máu có chảy đất càng thêm tươi tốt
Cụm ḿ sẽ to, bông lúa thêm nặng hạt
Vườn bắp luống khoai sẽ xanh rờn bát ngát.

Các em của anh của chị,
Luống khoai luống bắp anh chị đă vun đầy

Gắng nhổ đi em,
Để ngày mai cỏ sẽ mọc lên nhiều
Tuổi xanh em vuột mất khỏi tầm tay
Tuổi xanh sao héo úa,
Như những trái cây non chín gượng ép sai mùa
Những cây trái non có vết bầm chim quạ mổ
Vết bầm đau thương
Vết bầm hoạn nạn
In hằn trong tim em thơ ngây bé nhỏ.

Các em của anh của chị
Nhổ cỏ đi em,
Sao hôm nay các em ngồi ủ rũ
Sao hôm nay mắt em hừng hực lửa
Lửa yêu thương hay đấy lửa căm hờn
Tuổi xanh em đă sớm biết buồn hơn
Buồn như chùm cỏ gấu
Buồn như mắt mẹ hôm nay
Buồn như tóc cha bạc trắng mây bay
Buồn như môi chị nhạt phai xuân sắc.

Nhổ cỏ đi em,
Sao em đứng nh́n anh nh́n chị
Cái nh́n xoáy óc
Cái nh́n lạnh buốt xương da
Lạnh như hồn chị, hồn anh hôm nay băng giá.

Em chưa hiểu thân phận của những kẻ lưu đày
Những con cừu lạc đàn giữa một bầy chó sói,
Chó sói ngông cuồng và mê muội,
Nhưng chúng có đủ uy lực và có thừa móng vuốt
Xé tan, nuốt chửng những con cừu vô t́nh đi lạc.

Thôi, nhổ cỏ đi em
Mai sau này lớn lên em sẽ biết
Biết ḷng cha, ḷng mẹ
Biết hồn chị, hồn anh
Biết khoan dung độ lượng với vết bầm chim quạ mổ.

Các chị các anh muốn em luôn ghi nhớ,
Lo vun trồng cây thương yêu nơi tim em bé nhỏ
Lo cho đời em, đời mẹ đời cha
Anh chị muốn với trái tim hồng em yêu thương tất cả,

Kể cả những người xa lạ, anh em ta
Anh chị muốn trong mắt em chan chứa thứ tha,
Bầy quạ mổ, trái xanh em chín gượng.

Thôi, nhổ cỏ đi em
Em nhổ mau không cha già đứng ngóng
Chiếc cuốc cùn mẹ vẫn xới măi không ngừng tay
Em ngước trông,
Mẹ vẫn khom lưng như tù phạm lưu đày
Nắng nhảy múa trên da gầy, tội mẹ !.

Trịnh Ngữ Ngôn – Sg

 

Xin Chào Anh Em Ta

Một lần về Sàig̣n
Trong ḷng lại héo hon
Đứng nh́n bao phố xá
Như kẻ mất linh hồn,

Trường xưa không ghé lại
Bạn cũ chẳng đến thăm
Những khuôn mặt xa lạ
Ngun ngút những hờn căm,

Một cụ già chống gậy
Hai mắt mở đăm đăm
Thiên đường nay đă thấy!
Cụ măi nh́n xa xăm,

Những em thơ vô tội
Thơ thẩn bên lề đường
Tuổi xanh giờ đốt cháy
Tuổi già buồn đau thương,

Bên con đường chợ cũ
Mấy chị bán hàng rong
Mắt vơ vàng không ngủ
Thân phận chị long đong,

Một ḿnh buồn ủ rũ
Thương nhớ chồng tù xa
Chị ngồi cho con bú
Giọt lệ rưng rưng nḥa.

Thức dậy anh em ơi
Tuổi trẻ ngủ lâu rồi
Biết bao người ngóng đợi
Trong nỗi đau đầy vơi,

Thức dậy anh em ơi
Gian dối đă bao đời
Tự Do, mồi bánh vẽ
Dân Chủ, trên đầu môi.

Thức dậy anh em ơi
Chúng ta lên đường thôi
Quê Hương, buồm căng gió
Xuống thuyền, ta ra khơi,

Bạn bè c̣n thao thức
Giữ cho nhau vườn hoa
Thương yêu ngày thơ dại
Xin chào anh em ta.

Trịnh Ngữ Ngôn – Sg

Ví dụ Ta Yêu Nhau

Này em ạ, tháng ngày hờ hững quá
Ta yêu nhau nhưng mắt vẫn vô t́nh
Trái tim hồng đỏ lửa cháy lung linh
Ngàn rung động ẩn ch́m trong mắt biếc

Ngày tháng qua môi hồng em có biết
Hoa yêu thương e ấp những hương nồng
Đường em đi sương khói tỏa mênh mông
Màu áo đỏ hoa vàng tươi rực rỡ.

Ta nh́n nhau sao mắt c̣n bỡ ngỡ
Những âm thanh ẩn náu dưới bờ môi
Đường Duy Tân bóng mát rợp lưng trời
Mưa tháng sáu dập dềnh bong bóng nước

Đường t́nh yêu dấu chân ḿnh nhẹ bước
Ví dụ rằng như ta đă yêu nhau
Giă từ đi một dĩ văng u sầu
Mưa tháng bảy bắc cầu ta gặp gỡ.

Đường nhà em có hoa vàng nhung nhớ
Em biết chăng mây gió ngủ im ĺm
Không gian chừng mở rộng tiếng đàn êm
Em có hát một bài ca thần thánh.

Thương yêu đó nụ hồng sương lấp lánh
Vườn hoa chiều thoáng hiện dáng ngọc lan

Đường em đi hoa cúc nở hanh vàng
Bước rất nhẹ êm như con mèo nhỏ.

Bước rất nhẹ như ḷng ḿnh bỏ ngơ
T́nh yêu kia bỗng run sợ không ngờ
Trong những ngày yêu mến buổi ban sơ
Vùng đất lạ ươm trồng cây hạnh phúc

Ta thương em bằng trái tim chân thật
Em thương ta như những đoá hoa vàng
Giữa trời khuya hương ngát tỏa mênh mang
Trong tâm thức hoa thương yêu bừng sáng.

Vui lên em cuộc đời đâu buồn chán
Ví dụ rằng như ta đă yêu nhau
Ngại ngùng chi trời tháng bảy mưa ngâu
Hoa hạnh phúc cơi vô thường thơm ngát.

Nếu một mai ḿnh về trong ao ước
Gót chân trần, cát biển trắng ḷng nhau
Vườn nhà em hoa cúc chẳng khoe màu
Nhưng c̣n lại hương ngọc lan ngây ngất.

Trịnh Ngữ Ngôn – Sg

(NGUOIVIETBOSTON)

Web Một Thời Phan Châu Trinh Đà Nẵng

http://phanchautrinhdanang.com/