BIỂN ÐẮNG HOANG VU

Thơ: Vương Ngọc Long
 

 

 

            Xuân huyên nhớ thuở đời tàn           

            Mẹ ta dầu dãi tảo tần nuôi con          

            Cha già cải tạo đầu non           

            Giao-thừa mắt Mẹ lệ mòn phương nao ?      

Hàn Giang khói lạnh sương mờ ảo

Vi vút rừng thông tiếng SUỐI REO

Có người tráng sĩ bên sông vắng

Nặng nợ giang sơn một mái chèo

Mười năm Việt Bắc thân tù tội

Bao năm tay trắng vẫn hoàn tay !

Ðêm đen dã thú, đời sa sút

Biển đắng hoang vu, kiếp đọa đày !

"Bảy nổi ba chìm vận núi sông

Trắng mắt dã tràng khóc biển Ðông

Ðược thời, chấu đạp xe nhào đổ

Mắt vận, cọp nằm vuốt gẫy long !"

Khung trời lộng gió, hồn thiêng nước

Trùng dương cuộn sóng, chí tang bồng

Giang sơn còn đó chờ tráng sĩ

Tráng sĩ đâu rồi ? hỡi non sông !  

                                   Vương Ngọc Long