Hoàng Cúc

   

     

Tôi nhớ cha tôi thuở sinh thời

Thích trồng hoa cúc, thú vui chơi

Ôi ! cánh hoa vàng tươi rực rỡ

Rực cả hồn quê, rỡ nụ cười

Một sáng mùa đông trời băng giá

Sương tuyết rơi rơi ngập cả vườn

Chỉ một loài hoa vươn cánh nở :

Cúc hoàng ! Cúc đảm ngạo hàn sương !

Hoàng cúc phương chi chẳng ngại ngần

Vươn ḿnh sống thẳng giữa phong trần

Nhánh hoa thắm nhuộm màu tao nhă

Thắm cả ḷng yêu mến quốc-dân !

     

         Vương Ngọc Long