CHA ÐÂU ? 

Thơ: Vương Ngọc Long
 

 

Khói lam chất ngất buồn tênh

Núi thiêng trích lệ lênh đênh bọt ngàn

Cha đi từ thuở đời tàn

Tay xiềng chân xích võ vàng chua cay

Xót xa khắc khoải lưu đày

Khung sàn ngục thất, hồn gầy guộc, câm

Trán hằn nghìn vết nhăn thâm

Nắng mưa Việt Bắc âm thầm xác xơ

Cha buồn thắp lửa vong nô

Ðốt đêm thất thổ, sững sờ nghiệp tương

Kiếp đời vân cẩu tang thương

Thay hình, bí nước, còn phương nào về ?

Bụi đường ngút ngợp lê thê

Phiêu phiêu mộng tưởng hồn quê ngát trầm

Mai ta lên đỉnh phù vân

Hỏi thăm gió núi mây ngàn bay qua

Hỏi Trời hương khói hồn Cha

Từ phương mây trắng... lệ sa bà rơi

Ta ngồi gõ trống luân hồi

Âm vang tiếng núi, đất, trời gọi nhau

Phong trần bạt cánh hải âu

Nửa đường đứt gánh cơ cầu ... Cha đâu ??

Hồng chung vọng tiếng kinh sầu

Lung linh từng giọt khói màu tiêu tao ....

 
Vương Ngọc Long