|
Nắng Hạ |
|
|
|
Bài Viết của
Nguyễn Quý Ðại
|
|
|
|
Mặt trời lên cao ngang các ngọn thông già, nắng ban mai mát dịu,
những áng mây như dải lụa trắng lơ lửng trên bầu trời trong xanh , các vòi nước
tự động thỉnh thoảng phun lên những vẹt nước trắng, rơi đều trên cỏ xanh, mịm
như tấm thảm trải dài, hoa hồng , hoa cẩm chướng, lung lay qua từng cơn gió nhẹ,
những đàn chim màu đen mỏ vàng nho nhỏ hót liếu lo trên cành phượng nhiều hoa.
Lâu lắm thấy lại phượng vĩ nở hoa đỏ, che kín khỏang sân nhỏ của Hotel ở
Mallorca ngoài khơi Tây Ban Nha, tôi nhặc vài cánh phượng , đưa cho các con, kể
lại thời học trò nhiều kỷ niệm về mùa hè. Các nữ sinh Việt Nam hay ép hoa phượng
vào lưu bút, trao tay viết tạm biệt trong 3 tháng hè, về vùng quê Nội hay Ngoại
yên tĩnh vui sống với cảnh thiên nhiên hoa cỏ. Sung sướng quá, giờ cuối cùng đã đến Ðàn trai non hớn hở rủ nhau về Chín mươi ngày nhảy nhót ở miền quê Ôi tất cả mùa xuân trong muà hạ Xuân Tâm
Có thể khí hậu miền nhiệt đới, mùa hạ nóng nên học sinh nghỉ hè 3 tháng , nhưng các quốc gia Âu Châu nghỉ 6 tuần lễ, ở Ðức khí hậu lạnh, nắng ấm rất ít nên hè về mọi người thường đi nghĩ , tắm biển các vùng biển Ðịa Trung Hải . Muà hè ở miền Trung trời nóng như lửa đổ, cỏ bị cháy vàng, Ðồng lúa đã gặt còn lại những gốc rạ trên đất khô nức nẻ, các dòng sông cạn nước, để lộ những nông cát trắng phau , những có hàng phượng vĩ nở đỏ một khung trời . Trưa hè ở Ðà Nẳng im lặng trên đường Thống Nhất đến Cầu Vồng nhiều cây cao bóng mát, nhiều ve sầu kêu suốt ngày đêm, thỉnh thoảng vài ba con chim đi kiếm mồi làm ngưng tiếng ve hát. Tuổi học trò mộng mơ , nhạc phẩm bất hủ nổi buồn hoa phượng đã làm rung động, nỗi lòng buồn man mác lúc chia tay mỗi người một phương trời xa .. Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn, chín mươi ngày qua chứa chang tình thương, ngày mai xa cách hai đứa hai nơi, phút gần gủi nhau mất rồi, tạ từ là hết người ơi ! tiếng ve nức nở buồn hơn tiếng lòng, biết ai còn nhớ đến ân tình sâu trường xưa in bóng hai đứa nay đâu ?...Nếu ai đã từng nhặc hoa thấy buồn , cảm thông được nổi vắng xa người thương, Màu hoa phượng thắm như máu con tim , Mỗi lần hè thêm kỷ niệm, người xưa biết đâu mà tìm...! (không nhớ tên Tác giả ) Tại hải ngoại tuổi học trò không có kỷ niệm như lứa tuổi chúng ta trưởng thành bên quê nhà, Nam sinh mặc đồng phục quần xanh áo trắng, tóc phải hớt gọn gàn .Nữ sinh áo dài trắng. Thời gian trôi qua, kỷ niệm của tôi và các bạn xuất thân từ ngôi trường thân yêu đó chỉ còn lại trong ký ức. Người bạn gởi tặng hình trường Phan chu Trình, kỷ niệm 50 năm thành lập và sinh nhật thứ 150 của cụ Phan Chu Trinh, nhà cách mạng quê hương Xứ Quảng. Thời gian trôi qua 32 năm các cây phượng trong sân trường có tàng lá xanh nở nhiều hoa, các cây kiềng kiềng thêm cổ thụ. Bức tượng bán thân bằng đồng sơn đen của cụ Phan Châu Trinh dưới cột cờ tồn tại với thời gian, cùng với lòng tôn kính của mọi người . Trường đã đào tạo nhiều thế hệ tài năng giúp đời. Các nhà văn, nhà thơ nổi danh như : Trần gia Phụng, Phan Nhật Nam , Lệ Hằng, Nguyễn Bá Trạt, Luân Hoán, Nguyễn Quốc Hưng, Nguyễn Chí Thiệp... Nhạc sĩ Nhật Ngân, thi sĩ Nguyễn Ðức Bạt Ngàn với bài Bình Minh Câm được diễn ngân trên đài BBC.. Nhiều thiên tài khác phục vụ trên các lãnh vực khoa học và kỷ thuật ở khắp nơi. Các anh chị tôi thường nhắc lại vỡ kịch bỏ trường mà đi lúc đó Phan Nhật Nam đóng vai chính. Ðúng vậy chúng ta thật sự bỏ trường mà đi, bỏ cả quê hương xứ Quảng ra đi trong nổi đau, thương xót ngậm ngùi, không một lời tạ từ. Thân phận người ra đi trong các hòan cảnh khác nhau. Sau 29.3.75 phần nhiều các thầy cô không tiếp tục dạy. Thầy Trần Gia Phụng không bị tập trung cải tạo nhưng cùng chung số phận, chuẩn bị rời Ðà Nẳng thầy ầm thầm đến trước cổng trường, hướng về tượng cụ Phan và ngôi trường thân yêu lạy mấy lạy, trước khi ra đi làm người viễn xứ . Thầy tâm sự với tôi trong niềm thương nuối tiếc Ðà nẳng ngày nay dù đổi thay, nhưng những dấu chân kỷ niệm vẫn in đậm trong ký úc chúng ta. Các con đường quen thuộc Lê Lợi, Thống Nhất, Quang Trung, Hoàng Diệu vv.. đã đi qua trong dòng đời với những ngày mưa nắng, chiếc phà sang sông trên sông Bạch Ðằng nước vẫn xuôi dòng về biển cả, Những trưa hề nóng buị, những chiều mưa lạnh đi qua cầu Dellart trong cơn gió heo mây . Học sinh Phan Chu Trinh hào hoa học giỏi, các kỳ thi tú tài thường có kết qủa cao nhất, so với các trường tại Ðà Nẳng. Kỷ niệm những giờ nghĩ học đứng ở tiệm sách Việt ngã tư Lê Lợi Thống Nhất trêu nữ sinh các trường : Phan Thanh Giản, Nguyễn Công Trứ ( Bán Công) Bồ Ðề, Tây Hồ.. thường đi ngang đường Lê Lợi . Các em Phan Thanh Giản mặc áo dài trắng hay màu xanh da trời, dễ chịu trong những ngày nắng gắt., đi ngang Phan chu Trinh nón lá che nghiêng vì e lệ, mắc cở bị đám đông nam sinh đứng làm� hàng chào� và trêu như thi sĩ Thu Nhất Phương với những dòng thơ ngọt ngào man mác :
Tuổi học trò thật đẹp mơ mộng và thích vui chơi hơn làm chính trị, bãi trường có dịp đi chơi Ngũ Hành Sơn, tắm biển Mỹ Khê, đi Túy Loan ăn mì Quảng, đi Hội An ăn Cao lầu... Các giai đoạn biến động miền Trung, học sinh ý thức chính trị hời hợt đôi khi bị xách động xuống đường... Có lần bị ăn lựu đạn cay, bởi vì thiểu số học sinh qúa khích ném đá tấn công CSDC đến an ninh các đường quanh trường. Biến động chính trị đi qua, mái trường thân yêu được trã lại cho tương lai tuổi học trò. Những sáng đi học trên đường Hoàng Diệu, anh em tôi thường gặp thầy Nguyễn Văn Xuân ( nhà văn) Hội trưởng Hội Khuyến Học, mùa đông luôn mặc áo khoát dài đội mũ két . thầy Phạm Thế Mỹ ( nhạc sĩ) đi dạy chở theo ái nữ là ( Diễm), thầy Trịnh Thể hiệu trưởng trường Bán Công, cũng chở theo ái nữ rất đẹp, Chúng tôi rất nghịch chạy Honda chầm chậm sau, bẻ các cành phượng hay hoa giấy màu tím để trên cặp ..., nhưng các nàng e lệ sợ thân phụ không dám nói! Mái trường xưa ấp ủ tuổi học trò, nhiều giáo sư thường trùng tên nhưng khác họ. Các Thầy : Tôn Thất Dương Kỳ dạy Pháp văn, Nguyễn Ngọc Kỳ dạy Anh Văn, Bùi Tấn dạy tóan Trần Tấn dạy Pháp Văn . Thầy Trần Tấn đeo kính cận nặng độ, thầy thương học trò như con, Tôi không thể quên buổi sáng thứ hai, mặc đồng phục trắng lớp tôi đến phiên kéo cờ và hát quốc ca, nhưng hát yếu xiù, không hùng hồn chút nào. Học sinh tuần tự vào lớp hai giờ đầu Pháp văn, trên hành lang các thầy cô đi đến từng lớp, Thầy Tấn vào lớp chúng tôi đứng dậy chào, thầy Lê Long Viên Tổng giám Thị cùng đi vào, trên tay cầm con roi dài, nói với thầy Tấn -Kiểm soát lại học sinh nào không thuộc Quốc Ca, cả lớp hát không ra hồn gì hết Quốc Ca Quốc Hồn Quốc Tuý của dân tộc Việt Nam không thuộc sau nầy làm được gì hữu ích cho Quốc Gia ? Thầy bảo chúng tôi đứng lên và hát lại Quốc Ca, chúng tôi đứng nghiêm trang hướng về bảng đen hát thật lớn thầy bảo : - Hát như rứa tạm được, Cho phép chúng tôi ngồi xuống, nhưng thầy gọi 3 anh chàng ngồi dưới lớp từ trường tư nhưng loại giỏi được chọn vào học, không thuộc Quốc Ca chỉ nhấp miệng, làm sao tránh được �hung thần Tổng Giám Thị, gọi 3 anh chàng ấy đứng lên không hát được, bị phạt roi cầm tay thầy sử dụng ngay, bảo nằm lên bàn đánh mỗi người 3 roi, thầy Viên ốm gầy, nhưng sức lực phi thường đường roi của thầy vun vút , anh nào anh nấy nhăn mặt như khỉ ăn ớt , đưa tay xoa nhẹ chổ đau, xong trận đòn chưa tha còn bảo : - Về nhà học lại cho thuộc sáng mai đến văn phòng trình diện.
Thỉnh thoảng thầy và thầy Phương kiểm soát đồng phục, bảng tên
tóc dài bị rầy, năm Ðệ nhất tạm coi như đã trưởng thành �ba gay�, để tóc dài
theo phong trào hippy, đôi khi thầy lấy kéo hớt ngang mai, không phát giấy hoản
dịch. kỷ kuật của trường nghiêm minh. ( baûn nguyeân taùc cuûa ngöôøi vieát ) |