Nắng Hạ


Bài Viết của Nguyễn Quý Ðại      
( Ðã đăng trong Ðặs San PCT năm 2002) 

    

Ðề tưởng niệm các Thầy đã mất
 

Năm 1967 thầy Trần Vinh Anh làm Phó chủ khảo kỳ thi tú tài bị một thí sinh đâm chết, Quan tài được mang về Ðà Nẳng, đám tang nhiều học sinh đưa tiển thầy đến nơi an nghĩ cuối cùng, cái chết của thầy gây xúc động mạnh, báo chí lên án : nền Gáo dục bị lung lay, Ðạo đức gia đình và xã hội suy đồi..

Thầy Trần Tấn dạy Pháp Văn chúng tôi học với thầy những giờ học khó quên  in sâu vào ký ức ..Thầy Tấn mở sổ điểm gọi đọc bài récitation  nhưng có vài bạn không thuộc, dãy bàn đầu bên dưới bực của thầy ngồi, Thụy ngồi bên tôi chui xuống bàn mở cuốn tập có bài đó, cho mấy bạn không thuộc bài, nhìn  đọc ngon lành không thiếu một chữ,  mỗi khi dò bài học sinh đứng quay mặt nhìn vào thầy trã lời, ít khi nào nhìn xuống phiá bạn học. bất thình lình thầy đứng lên nhìn  thấy Thụy ngồi dưới bàn, thầy không rầy Thụy nước mắt thầy chảy dài hai bên má  nhăn nheo và nói :

 

Các  em  làm như rứa là lừa thầy, sau nầy các em ra đời giúp ích được gì cho xã hội, hay lại tiếp tục lưà dối đời nửa hay sao ? Các em học cho tương lai không phải học cho thầy.. 

 Thầy đi lên đi xuống trong giọng nói trầm buồn, cả lớp yên lặng không một tiếng động. Tôi đứng lên : 

  -Thưa thầy chúng con xin lỗi  làm phật ý thầy  mong thầy tha thứ .. 

  Thầy đưa tay cho tôi  ngồi xuống, đi lên bảng bảo các em mở tập học chương khác..

Tình yêu của thầy đối với học trò như con, từ đó chúng tôi hối hận ngoan ngõan học chăm không vi phạm kỷ luật. Chúng tôi học siêng năng kỳ thi đậu hơn nửa lớp, lời dạy khoang dung của thầy chúng tôi khó quên,

 

            Thầy Nguyễn Lương Hiền cao ốm, mùa đông mặc áo len dày tới cổ,  đeo kính đen  cả ngày lẫn đêm, thầy ít khi nào ngồi trên bàn Giáo sư, thường đứng hay ngồi  trên đầu bàn học sinh, giảng bài nói về Ðạo Ðức Học, Tâm Lý, Luận lý có nhiều đề tài học sinh được góp ý tranh cải về � Thuyết Tiến Hóa� của triết gia Darwin Charles (1809-1882) Tác phẩm. Nguồn gốc các loài ( De le origine des espèces au moyen de la sélection naturelle) chúng tôi hăng say tranh luận đến hết giờ chuông reo tạm kết thúc. Có lúc thầy bị cảm khan tiếng  nhưng cố gắng giảng cho kịp chương trình học cho mùa thi . 

 

            Thầy Trần Công Kiểm dạy Công dân, tôi còn nhớ mãi thầy nói Nguyễn Trường Tộ nhà chính trị kinh bang tế thế... về luật cung và cầu trong kinh tế học thao thao bất tuyệt.

 

Thầy Quế  dạy Việt văn mất trong trại cải tạo, biết  được tin giới hạn  các thầy Trần Ngọc Thành, Trần Ðình Ðứùc, Huỳnh Ấn..  Học trò mỗi người một phương trời xa, riêng tôi  đốt nén nhang lòng, hướng về quê hương  tưởng nhớ đến các Thầy  quá cố.

 

            Trường Phan Chu Trinh nhiều lớp, nhiều giáo sư , tôi  học với các thầy : Trần Gia Phụng , Ðỗ Viết Lê ( Sử địa)  Nguyễn Thanh Trầm, Kim Cương ( Vạn vật)  Trần Thông, Trần đình Quân, thầy Trần Ngọc Quế ( Việt Văn), Tạ Quốc Bảo, thầy Phạm Huấn, Nguyễn Ngọc Kỳ ..( Anh Văn mỗi thầy một phương pháp riêng , Thầy Huấn muốn học thuộc ngữ vựng ngày  học 5 chữ  nhiều năm sẽ thuộc cả cuốn tự điển ; thầy Bảo cần học thuộc các mẫu câu, thành ngữ, văn phạm, thầy Kỳ muốn hằng ngày viết nhật ký bằng tiếng Anh...nhưng rất tiếc thiếu chương trình luyện giọng nghe và hiểu .

 

Dạy toán thì thầy Nguyễn Nguyên, thầy Trần Ðình Ðức, thầy Ngô Hào, muốn giỏi toán phải học thuộc công thức, làm hết bài tập ứng dụng nhiều sách Ngoài ra còn nhiều cô khả ái tôi còn nhớ tên các cô : Vân , Mộng Hoàng, Kim Cương, Kim Anh...

 

            Giờ Vạn vật là môn học tôi không thích, nhưng thầy Nguyễn Thanh Trầm làm cho môn học vui nhộn hấp dẫn, về cơ thể con người thầy nói

 

 ‘cái lưởi nguy hiểm nhất tất cả sự việc xảy ra đều do cái lưởi... Ðàn bà là sinh vật nguy hiểm nhất, nhưng quả đất nầy không có Ðàn bà sẽ khô cằn hơn..  Ðôi mắt của Tây Thi cũng nguy hiểm  nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc !’  

 

            Thầy Trần Thông với hai câu trong bài cổ văn

 

 ‘Ðói lòng ăn nửa trái sim, uống lưng bát nước đi tìm người (thương) yêu’.

 

 Thầy dẫn chứng tình yêu trong thi ca bình dân, tình yêu phát xuất từ rung động bẩm sinh của con người, tạo dựng hạnh phúc gia đình, xã hội ... Nhưng thầy Thông tôn thờ �chủ nghĩa độc thân đi chiếc xe Velo solex , có lẽ thầy muốn sống lập dị, xe Honda thời đó không đắc lắm . Giai phẩm ‘Như giọt mưa xuân do’ thầy làm cố vấn qui tụ nhiều cây viết học trò rất sáng nhiều hy vọng, góp mặt vào làng văn

 

 Thầy Nguyễn Ðình Trọng (nhà thơ Ðông Trình) nhà thơ phản chiến, thơ của thầy gây xúc động tuổi trẻ, trong giai đoạn chiến tranh đêm đêm nghe tiếng đại bác với ánh hỏa châu . Sau cuộc chiến không biết thầy còn làm thơ nửa không ?

 

Thầy Trần Ðình Quân cũng là nhạc sĩ « khúc tình ca xứ Huế » Ngoài giờ dạy sinh hoạt với nhóm du ca với bộ bà ba màu nâu hát cho người, hát cho quê hương !! nhiều nam nữ học sinh Phan Chu Trinh và Nữ trung học theo đoàn du ca đó . Cuộc chiến chấm dứt vết thương chưa kép kín, trại tập trung cải tạo rộng mở, tiếng hát của thầy chìm vào lãng quên. Thầy Quân đến Hoa kỳ  và bị bệnh về nảo giống như  cựu Tổng thống Regan.

 

Thầy Trần Ðại Tăng dạy toán  cũng là một thi sĩ làm thơ rất hay. « Xin là phượng để sân trường đắm đuối» Thỉnh thoảng tôi đọc trên Giao Mùa thơ của thầy với bút hiệu Trần Hoan Trinh.

 

Báo Người Việt viết về sinh hoạt  hội ái hữu các trường tại California, được biết có ông Hiệu Thái Doãn Ngà tham dự, thầy Tạ Quốc Bảo làm (M.C)  thầy Bảo dạy Anh văn, thầy dự định xuất bản cuốn văn phạm Anh Văn ( mẫu câu cách dùng thì) năm lớp Ðệ nhị tôi phụ nhận quay bài học, giúp thầy phân phát cho các bạn. Sau nầy ở Huế về gặp thầy mở tiệm sách trên đường Hùng Vương gần chợ Cồn, tôi mua vài cuốn sách thầy cho giảm giá tiền, thông cảm đời sinh viên nghèo, tình thầy trò quý nhau, sau nầy thầy có xuất bản các tác phẫm ấy không ?

 

Nhận  Ðặc San Ðất Ngũ Phụng của Hội Ái Hữu Quảng Nam Ðà Nẳng tại Houston, có địa chỉ thầy Trần Gia Phụng, tôi liên lạc mua sách, và điện thoại xin phỏng vấn, viết bài giới thiệu các tác phẩm của thầy, trên các báo tại Âu Châu và Dân Chúa Úc Châu.

 

Từ 1996 đến nay thầy Trần Gia Phụng xuất bản 9 tác phẩm rất hấp dẫn và giá trị cho Sử học, đóng góp vào kho tàn Văn Hóa Việt Nam.

 

Năm 2001 thầy gởi tặng tôi cuốn Án Tích Cộng Sản Việt Nam, năm 2002 nhận được 3 tác phẩm ( Những câu chuyện Việt Sử tập 3; Ải Nam Quan và cuốn thơ Ngụ ngôn của thân phụ thầy là nhà thơ Song Châu Trần Gia Thoại).

 

Thầy Phụng có người em một thời học giỏi ở Phan Thanh Giản nay là  Dr. Trần Gia Phước Giáo sư Ðại học Wuerzburg. Sách thầy viết giúp tôi ôn lại những trang lịch sử hào hùng của Dân Tộc Việt Nam. Các bản thảo vài bài tôi viết gởi đến thầy xin góp ý,  Sự  xuất hiện của thầy Trần Gia Phụng trên Văn đàn , Báo chí như một vì sao sáng của  xứ  Quảng ở hải ngoại.

 

Nguyễn HữuTùng (Tùng đen) cho biết hè năm 2003 họp mặt học sinh tại nhà cô Mộng Hoàng ở San José ? người đó thường về Ðà Nẳng, gặp thầy Lê Long Viên vẫn còn hút �ống vố � như xưa, thầy Nguyễn Nguyên dạy toán chuyển qua trường khác.

 

 Cựu học sinh Phan Chu Trinh tốt nghiệp Ðại Học Sư phạm Huế về lại dạy trường PCT rất nhiều. Tại Cộng Hòa Liên Bang Ðức nhiều học sinh Phan Chu Trinh trước 1975 du học thành công, nhưng sống tản mát khắp các tiểu bang gặp nhau rất khó.(nhiều bạn trước 1975 hoạt động trong hội đoàn kết thân cộng. Riêng tôi yêu thích chủ thuyết Dân Quyền của cụ Phan Chu Trinh (1872-1925) không thích  Karl Marx và Lénin) .

 

 Viết về kỷ niệm thời học trò 32 năm về trước không tránh được thiếu sót, kính mong quý thầy cô, bạn hữu cảm thông cùng sống lại những ngày trong quá khứ, một thời vàng son, đáng yêu và đáng nhớ,  kỷ niệm xưa sưởi ấm chúng ta trong những ngày xa xứ.

 

Xuân 2003 kính chúc quý Thầy Cô các bạn may mắn.

Phước Lộc Thọ vẹn toàn

 

                                                  Nguyễn Quý Ðại  Munich

 

dai.duc@freenet.de

dại.duc@arcor.de

Rudolf Vogel Bogen 12

81739  Munchen Germany

tel 0049- 89-6701734
                                                                               
                   
  

                                                                   ( baûn nguyeân taùc cuûa ngöôøi vieát )