Chia Nỗi Nhớ Làm Hai

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

me va be2

Thương nỗi nhớ đem chia làm hai nửa

Nửa chiều quê nao nức đợi xuân về

Nửa trời tây sương buông lòng buốt giá

Đêm tần ngần tiếng nhạc gió lê thê

  

Mây bay mãi cuối chân trời mất hút

Trái tim quê đâu dễ thốt nên lời

Đôi vạt nắng chắc theo mùa đã tới

Vẽ vời chi khói Tết thả lưng đồi

  

Đem trí tưởng khơi tàn tro xó bếp

Mẹ lưng còng thui thủi đống rơm khô

Cánh cửa mọt rung mình kêu cót két

Nến trầm hương ngan ngát khói bàn thờ

  

Ngày tháng cũ lăn vòng bao tuổi nhớ

Nhập nhòe trong ký ức nỗi bâng khuâng

Khều chút lửa cho lòng thêm ấm áp

Gió đâu về hoa gạo rụng đầy sân

  

Cánh đồng chiêm cựa mình nghe sột soạt

Hạt mầm kêu tí tách đợi mưa về

Sau phiên nứa Mẹ nhìn đêm lặng lẽ

Gió xuân về dào dạt thổi ven đê

  

Tối ba mươi cháy lòng tôi cơn khát

Bến bờ xa lất phất hạt mưa rơi

Nửa trời tây  vầng trăng gầy hao khuyết

Nửa chiều quê da diết mãi một đời ...

  

Vương Ngọc Long

( Trích “ Cho Nhau Muà Xuân “ 2 . 2002  )