Biến cố Tiên Lãng, Hải Phòng xảy ra vào đầu năm 2012 đã như một quả bom nổ ngay tại quảng trường Ba Đình ở Hà Nội. Nó đã nổ lớn vì nhà chức trách địa phương đã cố tình làm ngơ không giải quyết đơn khiếu kiện hợp pháp của ông Đoàn Văn Vươn mà lại còn cho công an, bộ đội đến đốt phá,cưỡng chế một cách phi pháp vùng đất nuôi thủy sản mà gia đình ông đã tốn rất nhiều tiền bạc và công sức để thực hiện. Rõ ràng dưới chế độ Cộng Sản hiện nay, cán bộ không phải là đầy tớ của nhân dân như ông Hồ Chí Minh đã từng tuyên bố. Họ đã coi dân như cỏ rác và hành xử tàn bạo còn hơn thực dân!
Oan ức, căm phẩn và bị dồn vào đường cùng, gia đình ông Đoàn Văn Vươn đã không còn cách nào khác mà phải xử dụng biện pháp tự vệ bằng bom gas tự chế và súng hoa cải để chống lại hàng trăm công an, bộ đội và quân khuyển đến tấn công. Dư luận tại Việt Nam, từ nông dân, trí thức đến cựu chủ tịch nước, tướng lãnh và nhiều nhà cách mạng lão thành cũng như báo chí khắp nơi đều đồng loạt lên án hành động sai trái nghiêm trọng của nhà cầm quyền huyện Tiên Lãng và thành phố Hải Phòng.
Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã công khai xác nhận việc tấn công và đốt phá nhà cửa gia đình ông Đoàn Văn Vươn là trái pháp luật. Thủ Tướng ra lệnh điều tra vụ việc để trừng trị các cấp lãnh đạo tại quận Tiên Lãng và thành phố Hải Phòng. Nhưng cho đến nay thời gian đã hơn ba tháng trôi qua, anh em ông Vươn vẫn còn bị giam giữ và người ta vẫn chưa thấy các viên chức hữu trách tại Tiên lãng và Hải phòng bị trừng phạt đích đáng. Vì thế, đã có dư luận cho rằng Thủ Tướng chỉ hứa hẹn để xoa dịu lòng căm phẩn của dân, cuối cùng cũng chỉ là thủ đoạn đưa cao đánh khẽ!
Cách đây gần 15 năm, một biến cố kinh hoàng khác cũng đã xảy ra tại Thái Bình. Hồi đó nông dân từ 5 huyện Đông Hưng, Tiền Hải, Hưng Hà, Quỳnh Phụ và Thái Thủy đã nổi lên chống chính quyền địa phương vì lệnh bắt dân đóng thuế điện đường nhằm tạo cơ hội cho viên chức tham nhũng móc tiền dân bỏ túi. Họ đã đốt phá trụ sở Ủy Ban Nhân Dân và bắt mấy cán bộ làm con tin trong nhiều ngày. Tình hình khẩn trương đến nỗi Bộ Chính Trị phải cử ông Phạm Thế Duyệt, thường vụ Ban Bí Thư đứng ra phụ trách một toán đặc nhiệm để lo khẩn trương giải quyết. Nhà nước đã huy động một lực lượng bộ đội đóng chốt và kiểm soát chặt chẽ mọi tuyến đường từ Thái Bình đến các tỉnh, không để tin tức cuộc “nổi loạn” loan truyền đi các nơi khác, nhất là thủ đô Hà Nội, gây hoang man, bất lợi cho chính quyền.
Không những đất đai của tư nhân bị cưỡng chế, mà ngay cả một số chùa chiền, nhà thờ, thánh thất, cơ sở giáo dục, y tế và xã hội của các giáo hội không trực thuộc quốc doanh cũng bị nhà nước trưng dụng hoặc cưỡng chế. Có những trường hợp hàng ngàn Phật tử hay giáo dân Thiên Chúa phản đối, dù chỉ là những buổi lễ thắp nến cầu nguyện, cũng đã bị công an và côn đồ do họ đưa đến thẳng tay đàn áp. Điễn hình là những vụ đã xảy ra tại Lâm Đồng, Pleiku, Thái Hà và Cồn Dầu.
Từ ngày Hiến Pháp 1980 quy định đất đai là sở hữu của toàn dân do nhà nước quản ly, đã xảy ra hàng ngàn vụ dân oan khiếu kiện, nhất là sau khi sắc luật năm 2003 cho phép nhà cầm quyền địa phương ấn định giá bồi hoàn đất đai cưỡng chế một cách tùy tiện. Từ đó, cán bộ tha hồ làm giàu do đền bù đất đai cưỡng chế với giá rẽ mạt, bất công rồi bán lại cho tư bản ngoại quốc với giá cao hơn gấp bội có khi lên đến cả chục lần.
Vì thế, số dân oan khiếu kiện ngày càng tăng và mức độ ngày càng trầm trọng. Sau biến cố Thái Bình, các xung đột đất đai giữa dân chúng và cán bộ đã liên tục xảy ra tại nhiều nơi như Đồng Nai, Vũng Tàu, Thanh Hóa, Pleiku, Nghệ An, Quảng Ngãi, Thừa Thiên, Đà Nẵng, v.v. Đã có nhiều cuộc biểu tình kéo dài từ tuần này sang tuần khác với hàng trăm dân oan khiếu kiện tụ họp tại Quốc Hội ở Hà Nội và văn phòng 2 của Quốc Hội tại Sài Gòn.
Nói tóm lại, CSVN phải xem vụ Tiên Lãng như một hồi chuông cảnh báo cho sự tồn vong của Đảng. Nếu quyền sở hữu đất đai không được giải quyết nhanh chóng tận gốc rễ một cách công bằng và hợp tình hợp ly, tình trạng cán bộ địa phương tiếp tục lộng hành cưỡng chế đất đai vì tư lợi sẽ gây ra vô số những vụ Tiên Lãng, Thái Hà và Cồn Dầu khác. Sự phẫn nộ của quần chúng sẽ nổ lớn làm sụp đổ chế độ một ngày không xa, vì lúc đó, muôn người như một sẽ đồng loạt đứng lên đạp đổ độc tài tham nhũng, phản dân hại nước để tự cứu mình và dân tộc mình.
Theo tài liệu nghiên cứu của Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Giang, một chuyên gia Địa Chất từ Hà Nội thì từ thời các vua Hùng Vương đến nhiều thế kỷ về sau, đất đai thuộc quyền sở hữu của vua chúa. Quyền tư hữu ruộng đất chỉ được bắt đầu phát triển dần dần do các vua cấp phát cho các vương hầu và ban thưởng cho những người có công với vua. Về sau các vua còn bán ruộng cho một số nhà giàu cũng như cấp phát cho những người có công khai phá các vùng đất hoang vu.
Như thế quyền sỡ hữu đất đai là một sáng kiến từ thời phong kiến. Đặc biệt cũng nhờ biện pháp ban thưởng những người có công khai phá đất hoang, tổng sản lượng nông nghiệp ngày càng gia tăng và bờ cõi ngày càng được mở mang thêm.
Sau khi thoát khỏi ách thống trị của thực dân Pháp, đất nước bị chia đôi. Tại Miền Nam, từ năm 1955, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã đưa ra kế hoạch hữu sản hóa nông dân. Các đại điền chủ chỉ được phép giữ lại tối đa là 115 ha, số còn lại phải bán cho người khác hoặc chính phủ mua lại theo thời giá. Đến năm 1970, dưới thời Đệ Nhị Cộng Hòa chính phủ chủ trương hữu sản hóa nông dân với chương trình “Người Cày Có Ruộng”. Nhờ đó, đời sống dân quê Miền Nam ngày càng sung túc.
Tại Miền Bắc, nhà cầm quyền Hà Nội chủ trương cải cách ruộng đất, chấm dứt quyền tư nhân sở hữu đất đai. Hiến Pháp Cộng Sản năm 1980 đã quy định đất đai là sở hữu của toàn dân và do nhà nước quản ly. Tất cả ruộng đất phải giao cho hợp tác xã và các nông trường khai thác. Vì thế, nông nghiệp tại Miền Bắc ngày càng suy yếu đến nỗi nông thôn có nhiều nơi đã bị nạn đói hoành hành.
Theo thống kê, hiện nay tại Việt Nam có trên 70% dân chúng sống ở nông thôn và hầu hết họ sống nhờ vào hoa lợi canh tác từ ruộng vườn của họ. Khi nhà nước thu hồi đất đai, không cho nông dân làm chủ, là cướp mất nồi cơm của họ!
Cộng Sản Hà Nội nên nhớ quyển sở hữu đất đai cũng là một trong những nhân quyền phổ quát đã được Liên Hiệp Quốc và thế giới văn minh thừa nhận. Là thành viên của LHQ và đã phê chuẩn Công Ước Quốc Tế về Những Quyền Dân Sự và Chính Trị từ năm 1982, Việt Nam phải nghiêm chỉnh tôn trọng quyền tư nhân sở hữu đất đai.
Nguyễn Thanh Trang






























