Phan Châu Trinh Đà-Nẵng

  • Full Screen
  • Wide Screen
  • Narrow Screen
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size

Bệnh viện ở Việt Nam

Email In PDF.

Tình trạng quá tải tại các bệnh viện ở Việt Nam.

RFAVietnamese/ May 20, 2013

 


 

2012: "Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên Xã Hội Chủ Nghĩa!!!"


Bệnh nhân ngồi chờ la liệt ngay cổng vào BV Ung bướu TP.HCM từ lúc 6 giờ sáng


"Rồng rắn" xếp hàng chờ đăng ký khám bệnh


Khổ vì bệnh và càng khổ thêm vì chen chúc đi khám bệnh


Cảnh "3 trong 1" (3-4 người một giường bệnh) như thế này là chuyện thường ngày ở BV


Nhiều bệnh nhân tại BV Ung bướu thậm chí còn phải trải chiếu nằm dưới sàn nhà


BV Nhi đồng 1 khám chữa cho 5.000 bệnh nhân/ngày, cao điểm lên đến 7.000 bệnh nhân/ngày


Bệnh nhân phải nằm ra cả hành lang...


Và dưới chân cầu thang
 

LỜI BÁC HỒ DẬY
‘LƯƠNG Y LÀ TỪ MẪU’
 
Lương y từ mẫu cháu con Hồ,
Bệnh viện nhi đồng khám trẻ thơ !
Chị nọ bồng con mòn mắt ngóng,
Dì kia áo đỏ mỏi lưng chờ
Khả Phiếu biệt thự to bề thế ?
Tấn Dũng từ đường rộng qúa ơ.
Tiền của nhân dân khuôn hết trọi,
Nhà thương chẳng cất thiệt em thơ.
Hồ Thành Công
Chủ Tịch/Hội Nhà Văn Quảng Ngãi


Phòng điều trị tích cực cho bệnh nhi nặng luôn đầy giường


Khuôn viên BV Chấn thương Chỉnh hình TP.HCM với 4.000 bệnh nhân khám mỗi ngày


Những giường bố cho bệnh nhân nằm điều trị như thế này được tận dụng sắp xếp tại bất cứ chỗ nào còn trống trong khuôn viên BV


Khổ bệnh nhân, khổ cả người đi nuôi bệnh!

 

 

Lượng bệnh nhân gấp 2-3 lần quy mô điều trị của BV

Bác sĩ Lê Hoàng Minh, Giám đốc BV Ung bướu (TP.HCM): Trung bình mỗi ngày BV tiếp nhận 1.619 lượt bệnh nhân đến khám chữa bệnh. BV phải khám bệnh từ 6 giờ sáng và cả giờ nghỉ trưa. Với 631 giường bệnh nhưng BV Ung bướu “gánh” điều trị nội trú cho 1.807 bệnh nhân và đến 9.510 lượt điều trị ngoại trú nên chuyện nằm ghép 3 người 1 giường hay thậm chí bệnh nhân phải trải chiếu nằm sàn đất là chuyện bình thường.


Bác sĩ Trần Thanh Mỹ, Giám đốc BV Chấn thương Chỉnh hình (TP.HCM): Trong vòng 26 năm (1985 đến nay) số lượng bệnh nhân đến khám chữa bệnh tại BV Chấn thương Chỉnh hình đã tăng hơn 4 lần (8.310 bệnh nhân vào năm 1985 và năm 2011 là 33.882 bệnh nhân, tính đến tháng 11.2011) nhưng quy mô BV vẫn chỉ có thế.


Bác sĩ Tăng Chí Thượng, Giám đốc BV Nhi đồng 1 (TP.HCM): Điều đánh lo ngại hơn là tình trạng quá tải bệnh nhân nặng điều trị nội trú tại BV đang gia tăng.
Các phòng cấp cứu, hồi sức tích cực tại bệnh viện đã không đủ chỗ cho bệnh nhân nằm trong thời gian qua. Trong khi đối tượng bệnh nhân này cần được điều trị kỹ thuật cao, điều kiện vô trùng, theo dõi sát sao nên không thể nằm ghép giường hay ghép máy điều trị được.
Đặc biệt hiện nay, BV Nhi đồng 1 đang theo dõi và điều trị cho hơn 10.000 trẻ bị tim bẩm sinh chờ phẫu thuật.
Còn tại các khoa hô hấp, nhiễm, tiêu hóa, sơ sinh của BV Nhi đồng 1 thì quanh năm luôn “gánh” số lượng bệnh nhân gấp đôi so với quy mô điều trị của BV. BV đã xoay đủ cách như kê thêm dãy giường đôi ở giữa ở tất cả các phòng, thay giường to thành giường nhỏ (thay vì kê 3 giường to thì kê 6 giường nhỏ) để tăng chỗ nằm cho bệnh nhân nhưng giờ thì không thể tăng được nữa.
Lãnh đạo các BV cho rằng, quá tải BV ảnh hưởng xấu đến chất lượng điều trị, thái độ phục vụ và y đức của cán bộ y tế; đồng thời làm cho công tác quản lý BV và dịch vụ ngày càng kém, nhếch nhác.


Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến cho biết, chẳng có BV nào khác ở các nước Đông Nam Á và châu Á quá tải giống như ở nước ta.
Đồng thời người đứng đầu Bộ Y tế cho rằng: “Cả xã hội bức xúc về tình trạng quá tải BV nhưng cuộc sống phải cân bằng giữa cho và nhận. Có cho (ngành y tế) cái gì đâu mà đòi nhận nhiều. Không đầu tư, xây dựng BV mà dịch vụ đòi tốt thì vô lý, bất công vô c

Tàn nhẫn !!!

Tôi không có dịp đi nước ngoài nhiều, nên không biết ở ngoài người ta có hệ thống chăm sóc sức khỏe cho lãnh đạo hay không. Nhưng nhìn từ góc độ y đức tôi thấy chuyện dành ra một tài khoản và ban bệ chỉ để lo chuyện sức khỏe cho lãnh đạo thật là vô minh.

Thời còn làm trong bệnh viện nhà nước tôi chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Thường dân không có thuốc phải nằm chờ chết. Cán bộ cao cấp thì được lệnh mua thuốc ngoại, giá bao nhiêu cũng được duyệt. Thường dân nằm la liệt hành lang bệnh viện. Cán bộ nằm phòng có máy lạnh. Đó là thời 79-85. Nhưng thời nay cũng chẳng có gì khác. Cũng như giữa giàu và nghèo, khoảng cách giữa dân và quan càng ngày càng lớn. Quan thì giàu, dân thì nghèo.

Người ta nói một chuyện làm một chuyện khác. Nói xóa bỏ giai cấp, nhưng lại tạo nên một giai cấp ăn trên ngồi trước. Nói là đầy tờ nhân dân, nhưng trong thực tế là cha mẹ nhân dân. Ngôn ngữ dưới thời XHCNVN không còn ý nghĩa thật của nó nữa.

Sài Gòn có bệnh viện Thống Nhất dành cho lãnh đạo. Nhưng ít ai biết rằng bất cứ tỉnh nào cũng có một khu trong bệnh viện chỉ dành cho lãnh đạo. Phải bao nhiêu tuổi đảng mới được nằm ở các khu đặc trị đó. Tôi không có vinh dự điều trị cho các vị lãnh đạo vì tôi đoán lý lịch của mình không “sạch” mấy (do học y thời trước 75). Nhưng tôi được biết đồng nghiệp điều trị cho các lãnh đạo than trời lắm. Họ nói các vị lãnh đạo coi bác sĩ chẳng ra gì, đối xử với bác sĩ như là cấp trên và cấp dưới. Chán lắm. Bực tức lắm. Nhưng nhiệm vụ và y đức thì phải làm, chứ chẳng ai ham làm trong các khu đặc trị cho lãnh đạo cả.

Thật ra, mấy khu đặc trị là những khu nguy hiểm trong bệnh viện. Dù trang bị tốt hơn các khu khác, nhưng tử vong vẫn cao trong mấy khu đặc trị. Lý do đơn giản là bác sĩ chẳng dám quyết định gì cả. Cái gì cũng hỏi cấp trên. Có lẽ nhiều người không biết, nhưng có ca phải hỏi ý kiến … cấp ủy. Không có hệ thống y khoa nước nào quái đản như nước ta, bác sĩ xin ý kiến cấp ủy để điều trị! Có cụ bị để nằm cho đến chết vì chẳng ai dám quyết định, ai cũng sợ trách nhiệm. Có lần tôi tham dự hội chẩn về một trường hợp và bị ám ảnh lâu dài về hệ thống y tế dưới thời XHCN. Ông cụ không phải là cán bộ cao cấp, nhưng là bố của một ông thứ trưởng, nên cũng được nằm khu dành cho lãnh đạo. Ông cụ bị cao huyết áp và tiểu đường, bệnh rất hay gặp. Người ta hội chẩn mãi, xin ý kiến mãi, thậm chí ông thứ trưởng bay vào Sài Gòn thăm bố. Chẳng ai dám làm gì! Ba tuần sau, ông cụ qua đời. Chính cái hệ thống phân biệt đối xử và giai cấp làm cho ông cụ chết.

Chính cái hệ thống đó đang giết người dân nữa. Đọc blog thấy có tin Thanh Hóa “đầu tư xây dựng trụ sở Ban Bảo vệ – Chăm sóc sức khỏe cán bộ tỉnh Thanh Hóa“. Có cái gì ghê tởm ở đây. Chúng ta biết rằng người dân Thanh Hóa đang đói. Gần 250.000 người đói. Vậy mà người ta thản nhiên xây tập trung tiền bạc vào việc chăm sóc sức khỏe cán bộ!

Thử nhìn những hình ảnh trên và hình dưới đây để thấy bản chất của chế độ:

http://www.mof.gov.vn/portal/pls/portal/docs/1216282.JPG


http://www.boxitvn.net/?attachment_id=21849

Đâu chỉ Thanh Hóa mới lo chăm sóc sức khỏe cán bộ. Trung ương cũng thế. Chẳng những huy động, mà còn huy động toàn hệ thống. Thử đọc bản tin "Huy động sức mạnh của toàn hệ thống trong công tác bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ" thì biết người ta muốn gì. Đọc bản tin đó gần chục lần tôi vẫn không giải thích được tại sao người ta lại vô cảm, ngạo mạn, ngang nhiên, trắng trợn như thế.

Trong khi bệnh viện các cấp quá tải, trong khi hai ba bệnh nhân phải nằm chung giường, trong khi bệnh nhân nằm ghế bố la liệt ngoài hành lang, mà có một giai cấp ngang nhiên huy động toàn hệ thống để chăm sóc cho một nhúm cán bộ đảng viên. Họ xem bệnh viện, bác sĩ, y tá, chuyên gia như là tài sản của riêng họ, muốn làm gì thì làm. Không hiểu trong lịch sử nước nhà, đã có một giai cấp thống trị nào chẳng những bất tài mà còn tàn nhẫn với người dân như hiện nay. Tìm hoài trong cổ sử mà chưa thấy. Tạm thời có thể nói đảng viên là giai cấp tàn nhẫn nhất với người dân trong lịch sử VietNam ? 

BS N.

 


 

 

Ý Kiến Bạn Đọc (2)

...
0
Tôi thấy sự thực là như vậy. Tôi ở Gia Lai là một tỉnh miền núi, bệnh viện ở đây chủ yếu phục vụ cho người nghèo và dân tộc thiểu số. Nhưng giường bệnh cho những người này thì hạn chế, còn có khu cho CÁN BỘ TRUNG VÀ CAO CẤP thì khang trang yên tĩnh, phòng thì có máy lạnh, TV và khu WC riêng, yên tĩnh. Thật bất công cho xã hội khi những người đầy tớ thì được coi trọng còn những người chủ thi phải chịu thiệt.
Vũ Cao Châu , Tháng năm 22, 2013
Cha mẹ của nhân dân
0
Đảng CSVN là cha mẹ của nhân dân. Theo truyền-thống của dân-tộc Việt-Nam, cha mẹ phải hy-sinh cho con. Nhưng theo chủ-nghĩa Mác-Lê, con là đầy tớ của cha mẹ. Ngày nào nhân dân vả nhất là những thành-phần trí-thức trong nước không quật cường đứng lên như các dân-tộc Bắc Phi hay nhân-dân Tây Tạng thì ngày đỏ còn phài chịu kiếp sống đọa đày dứơi chế-độ phi nhân này.
Trần Quốc Việt , Tháng hai 06, 2013

BẠN ĐỌC MUỐN GÓP Ý VỀ BÀI VIÊT, XIN ĐIỀN VÀO NHỮNG Ô TRỐNG DƯỚI ĐÂY :

Khung nhỏ, bấm vào đây | Khung lớn, bấm vào đây

busy
Những dòng giao cảm
Trung Học Phan Châu Trinh
Ngày Thành Lập (có cập nhật)

Bác Sĩ tại Đà Nẵng trước 30 tháng 4

Thi Tập Trần Hoan Trinh

Giáo Sư PCT Đà Nẵng ( random image)

ThayTrandinhHoan.jpg
Đại Hội PCT Thế Giới kỳ II
HÌNH ẢNH*TIN TỨC*PHÓNG SỰ
Dư Âm Đại Hội PCT Thế Giới kỳ II
THI VÂN
Đại Hội PCT Thế Giới kỳ I
TOÀN TẬP VIDEOS BAOSON
BẠN BÈ MỘT THỜI PCT
bài viết của PHAN THU HÀ

Một thời PCT Đà Nẵng ( random image)

VoVanDuc.jpg
bài viết của Thi Vân
Tập Ảnh "Trung Học PCT"
NGUYỄN DIỆU LIÊN HƯƠNG
Tiếng Hát PHAN CHÂU TRINH
PHƯỚC KHÁNH

Kinh Nghiệm về Cọng Sản

Soviet Secretary General Mr. Mikhail Gorbachev: I have devoted half of my life for communism. Today, I am sad to say that: The communist Party only spreads propaganda and decieves.Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng Cộng Sản. Hôm nay tôi đau buồn mà nói rằng: Đảng Cộng Sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.

PHAN CHÂU TRINH ĐÀNẴNG

Số lần xem bài viết : 1526691
You are here: KHU VƯỜN PHAN CHÂU TRINH Phân Ưu Bệnh viện ở Việt Nam