"Giòng Sông Định Mệnh" và "Hai Con Tảu, Một Cuộc Đời"
Chẳng phải là địa điểm hẹn gặp nhau, thế mà chúng tôi đã vội vã đến bên bờ sông...
Chúng tôi đã lửng thững tiến về hướng chiếc xà lan đang từ từ cập bến.
Và cũng nơi đây là nơi đã xảy ra một cuộc chia tay đau đớn nhất trong cuộc đời tôi, tôi đã bỏ lại sau lưng người em gái bé bỏng và quê hương dấu yêu, ngày 29 tháng 4 năm 1975.
Nước sông vẫn êm đềm trôi chảy, nhưng lòng người đang quặn đau từng cơn, chẳng ai còn thốt được nên lời.
Thiện và tôi đã bao nhiêu lần chào từ biệt nhau với những lời chúc bình an cho nhaụ. Thiện muốn ở lại với gia đình, còn phần tôi quyết định ra đi với đại gia đình khoảng 40, 50 người đã có tổ chức hẳn hoi, nhưng cuối cùng đã phải chuyển hướng.
Thế rồi vào những giây phút cuối cùng của SàiGòn đổi chủ, Thiện đã mang theo được 2 chú em và cùng đi chung với gia đình tôi. Thật sự mà nói, tất cả chúng tôi ở giờ phút này cũng chẳng biết đi về đâu, chỉ biết một điều là muốn rời khỏi SG để tránh trận chiến đổ máu cuối cùng.
Thiện và tôi đều nghĩ rằng đó là do bàn tay sắp đặt của Thượng Đế, và Người đã gìn giữ chúng tôi bên nhau cho đến ngày hôm nay, đúng 27 năm .
Nước sông vẫn lờ lững và vô tình đã đưa đẩy chúng tôi vào lòng biển cả bao la Thái Bình Dương. Ba, bốn ngày đêm lênh đênh trên mặt biển, khi mưa, khi nắng, lúc ướt, và lúc khô, lúc bão tố khi trời quang, chẳng biết là mình sẽ trôi dạt nơi đâu. Cuối cùng chúng tôi ghé lên bến Subic Bay, Philippines.
Và để kỷ niệm chặng đường rời khỏi Việt Nam vội vã này, chúng tôi đã đặt tên cho con trai đầu lòng là Hồ Việt Ðông Hải (biển Đông của nước Việt - Thái Bình Dương), với một niềm ước mơ là cháu sẽ làm được một cái gì đó cho xứng đáng với tên đã mang. Và cháu gái Hồ Việt Nam-Hà (một giòng sông của miền Nam nước Việt khi cha mẹ ra đi), với một mơ ước là cháu sẽ đem tình người về bồi đắp cho VN, giống như những giòng sông ở miền Nam đã và đang bồi đắp cho quê hương.

Nga, Hồ Việt Nam-Hà, Thiện, Hồ Việt Ðông Hải

Nga và Thiện
Cho đến hôm nay, tôi vẫn tin rằng tất cả mọi việc xảy đến đều do bàn tay của Thượng Đế đã sắp đặt. Tôi cúi xin tạ ơn Người.
Chúc bình an cho tất cả các Anh Chị,
Hồ Trần Nga
THE RIVER OF DESTINY
Although not in our plans, we were rushing to the riverbank at the same moment.
We were moving towards the barge that was coming to the pier.
This was the site of the most atrocious tearing of my life, for I have left behind my little sister, along with my beloved country, on April 29th, 1975.
The river still flowed calmly, but my heart was aching and crying, and around me, no one could say a word.
Thien and I had said farewell to each other innumerable times, with caring words for ourselves. Thien wanted to stay behind with his family, while I decided to go with my extended family of 40 to 50 persons in an organized departure. Finally, he joined us.
Then, during the last minutes of the change in Saigon’s governance, Thien brought along his two younger brothers to my group. The truth was, we did not know where we would go, just wanted to leave the city to avoid the last bloodshed battle.
Thien and I thought that everything was decided by God, and He has given us his benediction and kept us together for 27 years now.
The river still moved slowly, pushing us towards the immense Pacific Ocean. After three or four days adrift, under rain and shine, sometimes drenched to the bones, or dried as fallen palm leaves, battling with storms, or torpid under the sun, we did not know what would be our destination. At the end, we landed on Subic Bay, the Philippines.
To record the historical moments when we left Vietnam in haste, we named our first son Hồ Việt Ðông Hải – The Sea of the East for the Vietnamese People, meaning the Pacific Ocean, with the hope that our child will accomplish something along the mission bestowed on him. Our daughter was named Hồ Việt Nam-Hà - a river from South Vietnam, the last port of attach to the country before we left. Our deepest wish was that she will bring love to replenish Vietnam, just like the multiple arms of the Mekong river in the South have enriched the delta with rich alluviạ

Until today, I firmly believe that every event in life has been decided by God. My deepest recognition and humble thanks to Him.
Take care, my friends,
Translated by Tran Binh Nhung
04/30/02
HAI CON TÀU, MỘT CUỘC ĐỜI
Mùa Giáng Sinh năm nay, chúng tôi có cơ hội du hành trên mặt biển Đại Tây Dương, 4 ngày 4 đêm, nhưng hoàn toàn khác hẳn với những ngày lềnh bềnh trên mặt biển Thái Bình Đương cách nay đã hơn 27 năm.
Chúng tôi đã mất hết 2 ngày dường từ Elizabethtown, KY đến Orlando, FL. Trưa hôm sau lại trực chỉ đến Cap Canaveral, chiếc tàu Fantasy (Carnival Cruise) đã đưa chúng tôi du lịch vùng quanh hải đảo Bahamas. Tàu nhổ neo lúc 4 giờ chiều ngày 22/12. Trên tàu thì đồ ăn thức uống ê hề và có rất nhiều mục giải trí, ca nhạc, nhảy đầm, đánh bài, v.v..., rất nhiều trò chơi vui nhộn nhưng chu’ng tôi đã không có đủ giờ để thưởng thức hết mọi thứ. Đặc biệt nhất là nghệ thuật trình bày thực phẩm thật là công phu và mỹ thuật.
Tám giờ sáng 23/12 tàu đã đến đảo Freeport. Con tàu lướt nhanh, êm ả trên mặt biển yên tĩnh, khiến chúng tôi không bị say sóng. Hai con của chúng tôi, Đông Hải và Nam- Hà, đi chơi snorkel ở Lucaya Beach (lặn xuống vùng nước sa^u để xem cá và chụp hình). Sau đó, chúng tôi lấy taxi dạo phố một vòng và ghé các tiệm bán quà kỷ niệm. Nơi đây không thấy lấy một người hành khất, phố xá sạch sẽ, an ninh, du khách tấp nập ngược xuôị Cũng ngày hôm nay thì du khách được dịp "lên" áo quần sang trọng vì có dạ tiệc và chụp hình gia đình. Vụ chụp hình này đã làm chúng tôi "cháy túi", chỉ vì tấm hình nào cũng muốn có cả, nhưng lần sau thì xin chừa.
Bốn giờ chiều tàu lại rơì bến và đã cập vào hải đảo Nassau 8 giờ sáng ngày 24/12. Sau đó, cuộc du hành được tiếp nối với một chiếc tàu nhỏ để đến thăm một hòn đảo nhỏ bé xinh xắn, The Blue Lagoon, tại nơi nầy Brookshields đã đến đóng phim "The Blue Lagoon". Trên đảo không có cư dân, tuy nhiên vẫn có quán ăn, …và tiệm bán đồ kỷ niệm. Một số ít nhân viên đến đảo để làm việc sạch sẽ cho khu du lịch này. Khi chiều đến thì tất cả mọi người lại quay trở về với tổ ấm gia đình để trả lại sự yên lặng cho thiên nhiên.
Khung cảnh thật đẹp, nên thơ, và trữ tình, với những rặng dừa nghiêng ngã mọi hướng không theo một định luật nào cả mà tôi chưa bao giờ thấy ở bất kỳ nơi đâụ Chúng tôi đã tắm biển và chèo thuyền ở đâỵ Nằm trên chiếc võng đong đưa dưới bóng dừa xanh mát diệu, gió biển nhè nhẹ thổi, lòng tôi lại bồi hồi chạnh nhớ về những bãi biển nơi quê nhà, Vũng Tàu, Cam Ranh, Nha Trang, Nam Ô, Tiên Sa, Mỹ Khê, Lăng Cô, Sầm Sơn, Vịnh Hạ Long, ... Quê hương tôi cũng đẹp, cũng yêu kiều, cũng hấp dẫn nhưng tiếc là chưa có cơ hội tổ chức chu đáo để phát triển kỷ nghệ du li.ch. Với kỷ nghệ này hy vọng sẽ thu hút hàng triệu du khách trên toàn thế giới đổ về đó để nâng cao mức sống của dân ta.
Atlantis, khách sạn nguy nga, tráng lê, và sang trọng đứng sừng sững trên hải đảo Nassau, có phòng ngủ phải trả với gia’ 25,000 đồng Mỹ kim một đêm. Một hồ nuôi cá thật đồ sộ, vĩ đại được thiết kế ngay trong từng trệt của khách sạn với hàng ngàn tôm, cá, sứa, ..., đủ màu, đủ loạị Đi trong những hành lang được xây cất mỹ thuật giống như hang động này chúng tôi có cảm tưởng như đang được bơi lội cùng muôn ngàn sinh vật trong lòng biển cả. Tôi có hỏi thăm Bahamas có phải là thuộc địa của Mỹ, Anh, hoặc Pháp không, thì dược biết ngày nay họ là một xứ tự trị Tôi tự hỏi không biết tại sao mà dân họ được như thế? Ai là kẻ đến đó khai thác một khách sạn lớn như vậy để dân chúng có công ăn việc làm? Phải chăng dân tộc họ có người lãnh đạo giỏi?
Thật là một kỷ niệm khó quên, chúng tôi đã đến tham dự thánh lễ Giáng Sinh nửa đêm tại nhà thờ chính trên hòn đảo này. Phải bách bộ hơn hai dặm đường giữa đêm khuya phố vắng thưa người, nhưng chẳng hề lo âu, sợ sệt để lần mò tìm đến ngôi nhà thờ trên ngọn đồi cao, tĩnh mịch. Lễ kéo dài hai tiếng rưỡi đồng hồ kể cả Lễ Vọng Giáng Sinh và Thánh Lễ nửa đêm. Ban nhạc và ca đoàn trình diễn rất hay và hát lớn tiếng giống như một đại hòa tấu (dân bản xứ nói tiếng Anh).
Bẩy giờ sáng 25/12 tàu rời đảo để trở về lại Mỹ lúc 6 giờ sáng 26/12. Vào khoảng nửa đêm biển động, lộng gió, mọi người đi đứng nghiêng ngã như những kẻ say rượu đang cố gắng dắt díu nhau tìm lôí về. Tuy thế các nàng và ca’c chàng vũ công vẫn tươi cười, múa hát, và nhảy nhót như không hề có gì đang xảy rạ. Những người điều hành trên tàu này thật giỏi mà tôi không bao giờ tưởng tượng nổi nếu không được mắt thấy tai nghe. Khách du lịch khoảng 2500 người, và 950 người gồm thủy thủ đoàn cùng người làm việc của gồm 52 quốc gia trên thế giớị. Nhứt nhứt mọi chương trình đều xảy ra đúng giờ như đã loan báọ. Tại sao họ có thể làm việc được với nhau và vui vẻ như thế, và lúc nào trên môi họ cũng nhoẽn cười ( không thấy có người VN, nhiều nhất là Filipinos, Singapore ...). Có phải chăng họ đã có một ban điều hợp nhiều kinh nghiệm và mọi người cùng theo đuổi một mục đích chung?
Chúng tôi giả từ tàu Fantasy thì khoảng hai tiếng đồng hồ sau đó con tàu này lại đưa đoàn hành khách khác ra khơi. Sở dĩ tôi cứ nói tới giờ giấc là vì tôi rất thán phục lối làm việc đúng giờ của ban điều hành, vì có như thế chiếc tàu này mới rước được khách hai chuyến trong một tuần lễ.
Tôi cứ nhắc hoài với Anh Thiện tôi, cũng con tàu, cũng biển cả nhưng lần này, hạnh phúc, ấm êm, yên lành, no đủ, không lo âu, chẳng sợ sệt. Thật hoàn toàn khác hẳn với lần lềnh bềnh trên biển Thái Bình Dương, nắng mưa, ướt sũng, rét run, và tái tê trên xà lan. Rồi lại nằm la liệt trên sàn tàu Đệ Thất Hạm Đội (mỗi 36 tiếng đồng hồ mới có được ba muỗng cơm nhão nhoét và hai muỗng nước lạnh). Ôi cuộc đời !!!
Thật là vui , thật là thú vị nhưng vẫn cứ thấy thiếu thốn một cái gì …, có lẽ vì thiếu vắng bà con và bạn bè. Thiện, Đông Hải, Nam-Hà và tôi đều cùng một cảm nghĩ. Các con tôi bảo: "muốn đi cruise nữa nhưng chuyến sau phải có bè bạn và bà con nhé, Ba Mẹ".
Ước gì chiếc du thuyền này đã đưa gia đình chúng tôi trở về thăm quê hương Việt Nam dấu yêu !
Hồ Trần Nga






























