Những tấm ảnh của"một thời để nhớ..."
nghe tiếng thời gian âm thầm trôi
lạnh lùng theo gió lá thu vàng rơi....( Hoàng Trọng)
Thời gian lặng lẽ trôi đi, không chờ, không đợi bất cứ một ai.
Thời gian ác nghiệt, cướp đi cái trẻ đẹp của tuổi thanh xuân, thay vào đó là già nua, lưu lại vết tích tàn phá và cũng để lại thật nhiều kỷ niệm buồn vui chua xót lẫn lộn .
Tóc xanh phải bạc đi theo năm tháng , nhưng trong cơn dâu bễ đổi thay của Việt Nam chinh chiến điên đảo, tóc xanh lại càng mau bạc và bạc rất mau.
Những tấm ảnh của một thời tóc xanh, cái thuở cắp sách đến trường, hay của ngày xưa thân ái là những tấm ảnh của một thời để nhớ, mấy ai có may mắn giữ được những kỷ niệm này ?
Những tấm ảnh tự nó nói lên ngàn lời thương , nhắc lại vạn điều nhớ...
Có những tấm ảnh đã gợi lại:
"Những khuôn mặt một thời làm giông bão
Thổi thêm dài thương nhớ lũ trai tơ.. . ( LuânHoán)
Có những tấm ảnh đã nhắc đến "thơ ấu cũ, Đà Nẵng xưa ..." ( HảiĐà) , mà chuổi kỷ niệm vốn dĩ đã ố màu vì thời gian, lại thêm hoen rĩ khô héo trong lao tù cải tạo sau cuộc đổi đời và nay bỗng dưng hồi sinh ...rồi đưa ta về lại với Đà Nẵng thương yêu, với gia đình , với trường cũ có bạn, có thầy cô...
Tuổi thơ vàng bỡ ngỡ áng mây xa...
Với Cầu Vồng mà cả đám bạn đua nhau đạp xe lên dốc, rồi thả dốc vô sân vân động Chi Lăng đá banh, phe nào thua phải bao chầu chè đậu xanh nước đá ở Ngã Năm.
Với những lúc tum năm tum bảy để nghe chuyện đám cưới ma của hai tiệm thuốc Bắc ở khu Chợ Hàn hay chuyện con qủy một giò ở vườn hoa con gà... tuy không tin lắm nhưng nghe cũng ơn ớn , nhờn nhợn...
Với những lúc ngồi trên bậc thềm sân trường mà tán dốc tán gẫu, đố nhau về những người có cùng tên cùng nghề: như về nghề giáo thì có thầy Bùi Tấn và Thầy Trần Tấn, có Thầy Nguyễn Đăng Ngọc và Thầy Ngô Hữu Ngọc, có Thầy Nguyễn Văn Nghĩa và vợ là Cô giáo Võ thị Nghĩa, về luật thì có Ls Trương Thị Thúy và Ls Đào Thị Thúy, về y thì có BS Đinh Văn Tùng và BS Võ văn Tùng ... Rồi thì câu trả lời bi khưng lại vì có câu hỏi khác đưa ra là ba chị em học cùng trường có cùng tên là ai? Dễ ẹc, đó là Lạc Giao , Quỳnh Giao và Chi Giao. Nối tiếp là câu hỏi khác : trong trường có bao nhiêu người tên Hà? Thu Hà, Bích Hà, Lệ Hà, Ngọc Hà....ê ê tụi bay còn thiếu ...khoai hà ...rồi cả đám cười vang lên theo tiếng kẻng vào lớp...
Ôi nói mấy cho hết cái " quảng đời thân thương đầy ắp những kỷ niệm hồn nhiên, vui nhiều buồn ít và chứa chất biết bao cảm xúc mỗi khi nhớ lại hay được nhắc đến (PhanThuHà)
Có lúc nhìn vào những tấm ảnh mà "tự nhiên trong lòng sôi động một thuở học trò, cứ muốn xích gần lại với các bạn, nối lại vòng tay học trò ngày nào " (QuỳnhChi )
Nhưng buồn thay, với tất cả thành thật , đôi khi ta muốn kêu lên, mây trời ơi hỡi mây trời, chở tôi trở lại sống miền ấu thơ , nhưng thơ ấu đã trốn mất không còn.
Thôi thì, Các bạn tôi ơi! Tất cả chúng ta, giờ tóc đã không còn xanh, da đã không còn thẳng, hãy vứt bỏ hết muộn phiền để xích lại gần nhau, cùng nhớ về những ngày xưa… ( Tuyết Ái).
Mời các bạn xem lại những tấm ảnh của "một thời để nhớ"
Thân ái,
Hà Vương
nguồn: homestead 1998
Tập ảnh "Trung Học Phan Châu Trinh của Nguyễn Diệu Liên Hương"
Muốn xem ảnh lớn và ghi chú, xin điều chỉnh "Change Zoom Level" của Bownser !
nhạc đệm : Trường Xưa
nhạc: Lê Mạnh Trùy
thơ: Vương Ngoc Long
hòa âm: Giang Đông
ca sĩ: Tố Hà


























